Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 3679: Tiểu thư bướng bỉnh, cấm làm nũng 06

Tô Lê vẫn luôn giữ vẻ thản nhiên tựa mây trôi nước chảy, dường như chẳng có điều gì có thể khiến cô bận lòng, nhưng chính thái độ ấy lại khiến Lam Mẫu và Lam Dụ cảm thấy có chút xót xa.

Đây là người thân đã chung sống cùng họ suốt mười tám năm ròng rã, dù hiện tại đã chứng minh không có quan hệ huyết thống, nhưng tình cảm bao năm qua là thật, chẳng thể nào xóa nhòa được. Tô Lê nhìn qua thì vẫn thân thiết với họ như trước, nhưng dường như cô đã không còn dựa dẫm vào họ như xưa nữa.

Tóm lại, trong lòng Lam Mẫu và Lam Dụ đều cảm thấy không dễ chịu, nhưng cả hai đều không biểu hiện ra ngoài.

Họ cũng hiểu rằng Tô Lê đang có những nỗi e dè riêng, bởi lẽ trên đời này chẳng có chuyện gì là vẹn cả đôi đường.

Mấy người ngồi trò chuyện một lát, Lam Mẫu đến giờ đi ngủ trưa, Lam Dụ cũng không ngồi yên được nên chạy ra ngoài đi chơi với bạn bè.

Trong phòng khách chỉ còn lại Tô Lê và Đường Mộc Ngữ ngồi cạnh nhau.

“Mộc Ngữ, chúng ta nói chuyện một chút đi.” Vẻ mặt Tô Lê hiếm khi trở nên nghiêm túc, khiến Đường Mộc Ngữ cũng thấy căng thẳng theo.

Cô nhìn Tô Lê, vô thức vân vê những ngón tay của mình: “Nói chuyện gì vậy?”

Ánh mắt cô nhìn Tô Lê tràn đầy vẻ bất an. Thực tế, một người quanh năm bị phủ nhận và bị gia đình ngó lơ thì sự tự ti trong lòng sâu thẳm tựa như đại dương mênh mông. Cho dù cô đã thoát khỏi môi trường đó, đã nhận được sự quan tâm và yêu thương từ người thân ruột thịt, nhưng cô vẫn luôn thiếu cảm giác an toàn.

Đối mặt với người đã hoán đổi cuộc đời với mình, cô không hề có lòng oán hận, mà chỉ thấy một nỗi thất bại tràn trề. Dĩ nhiên cô cũng từng nghĩ, nếu từ nhỏ mình được sống bên cạnh ba mẹ ruột, liệu bản thân có phải trải qua những ngày tháng đáng thương như thế không.

Thế nhưng dù có nghĩ thế nào, cô vẫn cảm thấy bản thân mình không bằng đối phương.

Lúc này cô thật sự rất căng thẳng, rõ ràng cô mới là người đang chiếm ưu thế, nhưng khi đối diện với Tô Lê, cô vẫn cảm thấy mình thấp kém hơn một bậc.

Tô Lê nhìn dáng vẻ ấy của cô, khẽ thở dài một tiếng.

“Mộc Ngữ, cậu đừng căng thẳng.” Tô Lê dịu dàng an ủi: “Mình chỉ có vài lời muốn nói với cậu thôi.”

Đường Mộc Ngữ khẽ gật đầu.

“Xin lỗi cậu...” Tô Lê mở lời bằng một câu xin lỗi: “Mười tám năm qua mình đã sống một cuộc sống tốt đẹp nhất, nhưng vốn dĩ những thứ đó thuộc về cậu. Dù mình không cố ý, nhưng sự thật là mình đã hưởng thụ cuộc sống ưu ái lẽ ra là của cậu, còn cậu lại phải thay mình sống trong gia đình trọng nam khinh nữ kia. Cậu lương thiện và đáng yêu, cậu không trách mình, nhưng không có nghĩa là mình có thể thản nhiên không chút cắn rứt. Vì vậy, mình sẽ giúp cậu. Ước mơ của cậu, cuộc đời của cậu đều nên là những điều tốt đẹp nhất. Xin hãy tin mình.”

Sự chân thành của cô khiến Đường Mộc Ngữ không khỏi mở to mắt, có chút luống cuống. Cô lắp bắp nói: “Mình không trách cậu đâu... Đó là định mệnh, vả lại, mọi chuyện cũng đã qua rồi... Họ tuy không quan tâm mình lắm, nhưng ít nhất mình vẫn được ăn no mặc ấm, cũng không chịu quá nhiều uất ức. Lam Dĩ, cậu đừng như vậy...”

Tô Lê đưa tay xoa đầu cô: “Được, vậy chúng ta không nhắc chuyện cũ nữa. Mình không biết tình cảm của cậu dành cho gia đình kia sâu đậm bao nhiêu, nhưng mình biết cậu là người rất mềm lòng. Sau này nếu họ tìm cậu đòi tiền hay nhờ vả quan hệ, cậu tuyệt đối đừng để tâm, họ không xứng đáng đâu. Cậu đã trở về bên cạnh ba mẹ ruột rồi, họ mới là những người yêu thương cậu nhất, cậu biết không?”

Trong mắt Đường Mộc Ngữ hiện lên vẻ nghi hoặc: “Vậy... còn cậu thì sao?”

“Mình ư?” Tô Lê mỉm cười.

“Tháng sau mình tròn mười tám tuổi rồi. Mộc Ngữ, cậu có biết điều đó có ý nghĩa gì không?” Ánh mắt Tô Lê sáng rực lên: “Đôi khi mình thấy thật may mắn một cách ích kỷ, rằng chờ đến khi mình mười tám tuổi thì sự thật này mới bị bại lộ. Bởi vì khi đã trưởng thành, mình thuộc về chính mình, không ai có thể thay mình sắp đặt bất cứ điều gì nữa. Hộ khẩu của mình hoàn toàn không cần phải chuyển về Đường gia, mình có thể thoát khỏi họ mãi mãi.”

Đường Mộc Ngữ kinh ngạc nhìn cô, cô chưa từng nghĩ mọi chuyện lại có thể giải quyết theo cách như vậy.

Đề xuất Hiện Đại: Nàng Tri Kỷ Của Phu Quân Xoa Dịu Mắt Thiếp, Thiếp Đành Đoạn Ly Phu Bỏ Tử
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện