Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 3580: Nghe nói ta là fans hâm mộ riêng 22

Phía cha của Tô Lê tiến triển khá chậm chạp. Dù trong tay ông có dự án trò chơi mà Tô Lê đưa cho, nhưng vì tình hình nhà họ Tô dạo gần đây thực sự không tốt, dẫn đến việc chẳng mấy ai mặn mà muốn hợp tác.

Tất nhiên, đây là chuyện hết sức bình thường. Cha cô đã sớm chuẩn bị tâm lý cho tình huống này nên cũng không quá lo lắng. Dẫu sao thì mọi chuyện cũng đang bắt đầu khởi sắc, chỉ cần trả hết các khoản nợ nần, mọi thứ về sau sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Đợi đến khi Tô Lê lấy được cả căn nhà và tiền bạc trong tay, gom góp thêm một chút nữa, ước chừng có thể giải quyết được nỗi lo trước mắt. Nói chung, kết cục sẽ không còn thê thảm như trong cốt truyện ban đầu nữa.

Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục bắt tay vào làm việc của mình. Đúng lúc này, Mao Mẫn lại tìm đến gặp cô.

Tô Lê gặp mặt anh ta, cô thong thả khuấy tách cà phê trong tay, khẽ mướn mi mắt lên hỏi: “Sao nào, anh đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Mao Mẫn im lặng một hồi lâu mới lên tiếng: “Dự án này cô định sẽ làm thế nào? Nếu như... nếu như tôi giao nó lại cho cô.”

Tô Lê nhướng mày đầy ẩn ý: “Ồ? Anh định thỏa hiệp rồi sao?”

“Tôi cũng không giấu gì cô, Tô Cửu, cô biết đấy, những người khác hoàn toàn không mặn mà gì với dự án này. Suốt thời gian qua, mọi thứ đã bị đình trệ. Không có vốn, không có thiết bị, chúng tôi chẳng thể làm được gì cả. Tiền thì đã đổ vào rồi, nhưng kết quả ra sao chẳng ai hay biết. Đây là tâm huyết của tôi, tôi không muốn nó bị hủy hoại. Tô Cửu, tôi biết trước đây cô cũng đã bỏ ra rất nhiều công sức, nếu cô lấy lại dự án này, cô sẽ làm gì?”

Ngón tay Tô Lê gõ nhẹ xuống mặt bàn, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn anh ta: “Chẳng lẽ anh đang hy vọng rằng, khi tôi bắt đầu lại dự án này, anh sẽ được tham gia một lần nữa sao?”

Mao Mẫn không nói gì, nhưng rõ ràng là đã ngầm thừa nhận.

Tô Lê bật cười thành tiếng: “Anh còn nhớ lúc tôi rời đi đã xảy ra chuyện gì không? Các người đề phòng tôi như đề phòng kẻ trộm vậy. Đừng nhìn bây giờ anh đang nói xấu bọn họ, thực chất lúc đó anh cũng mong tôi đi sớm cho rảnh nợ còn gì. Ai bảo tôi mới là người nắm quyền chứ? Anh muốn tự mình làm chủ nhưng vì có tôi nên chỉ đành chịu sự chi phối, trong lòng anh không cam tâm đúng không? Vậy giờ thì anh cam tâm rồi sao? Bởi vì không có tôi, các người căn bản chẳng thể tiếp tục được nữa. Hừ, muộn rồi.”

Sắc mặt Mao Mẫn lúc xanh lúc trắng vì bị nói trúng tim đen. Khi đó anh ta còn đang đắc ý, vì kẻ đè đầu cưỡi cổ mình đã đi rồi, anh ta có thể trở thành người dẫn dắt dự án. Đợi đến khi thành công, lợi nhuận và danh tiếng nhận được chắc chắn sẽ là nhiều nhất.

Thế nhưng anh ta không ngờ tới, khó khăn đầu tiên vấp phải lại chính là vấn đề kinh phí. Anh ta không có tiền, những người còn lại cũng chẳng khá khẩm hơn, lúc này anh ta mới bắt đầu hoài niệm một Tô Cửu hào phóng, chịu chi khi xưa.

Tâm tư của anh ta quá dễ đoán, Tô Lê cảm thấy thật nhạt nhẽo, trên mặt lộ rõ vẻ chán ghét.

Mao Mẫn khô khốc nói: “Tôi không biết cô sẽ làm gì nếu lấy lại dự án này, nhưng mà... nếu cô vẫn định tiếp tục nghiên cứu, hãy cho tôi theo với. Tôi có thể không lấy tiền công...”

“Không lấy tiền?” Tô Lê cười nhạo: “Vậy đợi đến khi dự án hoàn thành, anh cũng không cần tiền sao? Làm không công à? Anh cam lòng chắc?”

Đương nhiên ý của Mao Mẫn không phải là khoản tiền sau khi dự án thành công, nhưng bị Tô Lê mỉa mai như vậy, anh ta có chút không chịu nổi. Cuối cùng, cuộc trò chuyện kết thúc mà không đi đến đâu. Mao Mẫn vẫn còn đang do dự, còn Tô Lê thì chẳng hề vội vàng, dù sao sớm muộn gì thứ đó cũng sẽ thuộc về cô.

Mao Mẫn vừa đi, vị trí đối diện Tô Lê đã có một người khác ngồi xuống. Cô ngước mắt nhìn, khẽ mỉm cười: “Sao anh lại ở đây?”

“Đi ngang qua thôi.” Khóe môi Tần Trạch Dục khẽ cong lên: “Người đó, tôi nhớ hình như là cộng sự trước đây của em? Hai người vừa cãi nhau à?”

Đề xuất Đồng Nhân: Đấu Phá: Xuyên Thành Tiêu Viêm Vạn Nhân Mê, Lạc Vào Tu La Trường
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện