Tô Lê bị dáng vẻ nghiêm túc của anh làm cho giật mình, nhưng vẫn bướng bỉnh như đang hờn dỗi mà cọ một cái lên lưng anh, lau đi vệt sữa bên khóe môi rồi mới chịu buông tay.
“Sao anh lại hung dữ như vậy chứ!” Tô Lê vừa cảm thấy tủi thân, vừa níu lấy tay áo anh không buông.
Quý Hoài quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt có chút rụt rè của Tô Lê, trong lòng bỗng chốc nghẹn lại. Anh nhớ đến việc trước đây cô từng bị bắt nạt ở trường, lại còn bị gia đình ngó lơ, nên khó tránh khỏi việc sẽ nảy sinh tâm lý ỷ lại vào người mà mình tin tưởng. Cô mới mười bảy tuổi, còn quá nhỏ, có lẽ cũng chẳng hiểu rõ thế nào là thích hay không thích, chỉ là tin tưởng anh mà thôi.
Nghĩ vậy, Quý Hoài lại cảm thấy một nỗi thất vọng man mác dâng lên trong lòng. Anh giấu kín cảm xúc ấy đi, giọng điệu cũng dịu lại đôi chút, nói với cô: “Tiêu Tiêu, em mới mười bảy tuổi, hiện tại vẫn là học sinh lớp mười hai. Có lẽ nhiều chuyện chính em cũng chưa hiểu rõ đâu, có những việc, hãy đợi sau này hãy cân nhắc, biết không?”
Tô Lê nhìn anh chăm chú: “Anh nghĩ vì em còn nhỏ nên không biết thế nào là thích sao?”
Quý Hoài định lên tiếng, nhưng Tô Lê đã nói tiếp: “Em biết chứ. Thích một người là muốn ở bên cạnh người đó, muốn ôm anh ấy, hôn anh ấy, và cả những chuyện thân mật hơn nữa. Quý Hoài, tình cảm em dành cho anh chính là như vậy.”
Cô mở to đôi mắt long lanh nước, nhìn anh đầy chuyên chú.
Quý Hoài chợt nhận ra, bên cạnh sự kinh ngạc, anh còn cảm thấy một chút vui sướng len lỏi. Ngay khi anh vừa hiểu ra tâm trạng ấy đại diện cho điều gì, thì đôi môi đã chạm vào một sự mềm mại.
Trước mắt là gương mặt xinh đẹp của một cô gái trẻ, anh sững sờ một chút rồi lùi lại một bước.
Tô Lê khẽ nói: “Đây là điều mà Tiêu Tiêu muốn làm với anh.”
Quý Hoài thở dài, từ lúc nào không hay anh đã quan tâm cô quá nhiều, đến mức mọi chuyện bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát. Thế nhưng, cô gái nhỏ trông có vẻ táo bạo trước mặt này, trong mắt lại đang lấp lánh sự mong chờ xen lẫn căng thẳng.
Cô ấy đang sợ hãi.
Khi nhận ra điều đó, Quý Hoài đã không tự chủ được mà tiến lên một bước, nhẹ nhàng ôm lấy Tô Lê một cái rồi nhanh chóng buông ra.
“Tiêu Tiêu, em còn nhỏ lắm.” Anh khẽ thở dài.
Nhưng lần này, rõ ràng cảm giác của anh không còn là kiểu khuyên ngăn cô đừng lầm đường lạc lối như lúc nãy nữa.
Tô Lê chớp chớp mắt, rồi nở nụ cười rạng rỡ.
“Thầy ơi, vậy đợi em lớn lên, có được không?”
Quý Hoài thấy cô cuối cùng cũng cười, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Anh không trực tiếp đồng ý, chỉ nói: “Việc quan trọng nhất của em bây giờ là học tập.”
“Em biết rồi! Em sẽ cố gắng mà, kỳ thi thử lần này em nhất định sẽ thi thật tốt.” Tô Lê cười híp mắt nói.
Quý Hoài cũng khẽ nhếch môi: “Được.”
Lúc tiễn Quý Hoài ra cửa, Thời Phụ và Thời Mẫu phát hiện trên lưng áo anh có một vệt trắng, định hỏi anh quệt phải chỗ nào, thì Tô Lê đã nhanh nhảu chạy đến, nói mình muốn ăn dâu tây.
Thế là Thời Phụ và Thời Mẫu vội vàng quay vào lấy dâu tây cho con gái, Tô Lê che miệng cười thầm, đứng nhìn Quý Hoài lái xe rời đi.
Khi Quý Hoài về đến chỗ ở, cởi áo khoác ra và nhìn thấy vệt sữa trắng trên lưng áo, anh bất giác mỉm cười bất lực. Tưởng tượng đến dáng vẻ Tô Lê ôm lấy anh rồi lén lút quệt miệng, anh cảm thấy có chút buồn cười.
Anh đưa ngón tay khẽ chạm vào vệt sữa ấy, giống như đang vuốt ve đôi môi mềm mại của cô. Nụ hôn chạm khẽ rồi rời đi ấy khiến Quý Hoài không kìm được mà hồi tưởng lại hết lần này đến lần khác.
Chỉ tiếc là, cô ấy còn quá nhỏ.
Là một người thầy có trách nhiệm, Quý Hoài đương nhiên sẽ không tùy tiện đồng ý yêu cầu của cô ngay lúc này.
Nhưng sau này... anh khẽ mỉm cười.
Anh không lau vệt sữa đó đi, mà treo chiếc áo khoác thật ngay ngắn rồi cất vào trong tủ quần áo.
Đề xuất Huyền Huyễn: Chư Thiên: Ta Chỉ Có Thể Tu Luyện Ma Công