Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 3507: Tiểu thúc tử, liêu một chút 42

Nhạc Du cúi đầu, không muốn nói thêm lời nào nữa.

Mọi chuyện giờ đây đã chẳng còn ý nghĩa gì.

Hàn Dương không tin cô, cũng chẳng còn yêu cô, vậy thì chia tay đi. Thế nhưng, dù có thế nào, cô cũng tuyệt đối không để Hàn Dương và người đàn bà kia được ở bên nhau.

Trong mắt cô lóe lên tia hận thù, rồi đột ngột ngẩng đầu nhìn Tô Lê, tiện tay vớ lấy chiếc ly ném mạnh về phía đối phương.

Tô Lê thấy chiếc ly bay tới, theo bản năng định né tránh. Nhưng chưa kịp để cô ra tay, Hàn Triệt đã kéo cô vào lòng, nhanh chóng lách người sang một bên.

Chiếc ly rơi xuống đất vỡ tan tành, Hàn Triệt lạnh lùng nhìn Nhạc Du, ánh mắt băng giá như muốn đóng băng vạn vật.

Nhạc Du run rẩy lùi lại một bước, cô bị ánh mắt của Hàn Triệt làm cho kinh hãi, ngay sau đó là một cơn choáng váng ập đến.

“Hửm?”

Giây tiếp theo, Tô Lê thấy Nhạc Du đột nhiên ngất lịm đi mà không hề có chút dấu hiệu báo trước nào.

Hàn Dương sững sờ, vội vàng lao tới đỡ lấy cô: “Du Du, Du Du!”

“Ngất thật sao? Cứ tưởng là đang diễn kịch chứ.” Tô Lê khẽ lẩm bẩm một câu, rồi lấy điện thoại gọi cấp cứu.

Cả ba người cùng đến bệnh viện. Nhạc Du được đưa vào phòng kiểm tra, Tô Lê nhìn dáng vẻ lo lắng như ngồi trên đống lửa của Hàn Dương, khẽ nhướng mày.

Dù miệng nói chia tay, dù đã cãi nhau kịch liệt như thế, nhưng có thể thấy tình cảm Hàn Dương dành cho cô ta vẫn còn sâu đậm lắm. Chậc, đúng là một tình yêu cảm động lòng người mà.

Tô Lê thầm nghĩ trong lòng, gương mặt không chút biểu cảm.

“Sao em cứ nhìn cậu ta mãi thế?” Hàn Triệt xoay mặt Tô Lê lại, bắt cô phải nhìn thẳng vào mình.

Nghe thấy giọng điệu có chút ghen tuông của anh, Tô Lê không nhịn được mà nở nụ cười, dịu dàng nói: “Em chỉ là không ngờ chuyện lại xảy ra đột ngột như vậy thôi.”

“Cũng chẳng có gì to tát.” Đối với Hàn Triệt, dù là Hàn Dương hay Nhạc Du, anh đều chẳng có chút thiện cảm nào.

Tô Lê đưa tay nhéo nhẹ tai anh, ghé sát vào thì thầm: “Em biết rồi, chỉ có chuyện của em mới là quan trọng nhất, đúng không?”

“Em cũng biết điều đó cơ đấy.” Hàn Triệt nhếch môi cười, xoa đầu cô đầy cưng chiều.

Hàn Dương đang sốt ruột, liếc mắt thấy Tô Lê và Hàn Triệt đang tình tứ bên nhau, lửa giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt. Nhưng anh ta chẳng có tư cách gì để nổi giận, đành mắt không thấy tâm không phiền, quay mặt đi chỗ khác.

May mắn là cuộc kiểm tra của Nhạc Du không kéo dài quá lâu. Bác sĩ bước ra ngoài, hỏi: “Ai là người nhà của bệnh nhân?”

Hàn Dương vội vàng tiến tới: “Bác sĩ, tôi là vị hôn phu của cô ấy, có chuyện gì ông cứ nói với tôi.”

Vị bác sĩ nhìn Hàn Dương một lượt, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ khinh miệt nhàn nhạt: “Vị hôn thê của anh đã mang thai rồi, chuyện phòng the đừng nên quá kịch liệt. Hơn nữa, tâm trạng cô ấy quá kích động sẽ không tốt cho thai nhi, cần phải tĩnh dưỡng.”

Bác sĩ vừa nói vừa ra hiệu cho anh ta đi theo để trao đổi cụ thể. Đầu óc Hàn Dương rối bời: “Mang... mang thai? Cô ấy mang thai bao lâu rồi? Sao có thể chứ...”

“Sao lại không thể? Cô ấy đã mang thai được mười tuần rồi. Người trẻ tuổi nên biết tiết chế một chút, cũng cần phải có biện pháp an toàn...” Bác sĩ vừa đi vừa giáo huấn.

Hàn Dương ngơ ngác đi theo, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Tô Lê và Hàn Triệt dĩ nhiên cũng nghe thấy cuộc đối thoại của bác sĩ. Cô nheo mắt: “Em cảm thấy có gì đó không đúng.”

“Chuyện gì?” Hàn Triệt vốn chẳng quan tâm đến tình trạng của Nhạc Du, nhưng Tô Lê đã lên tiếng thì anh dĩ nhiên phải đáp lời.

“Nhạc Du hôm nay mới trở về gặp Hàn Dương, bác sĩ nói chuyện phòng thê đừng quá kịch liệt là có ý gì?” Tô Lê rất nhạy bén trong chuyện này: “Chẳng lẽ họ cãi nhau là vì Nhạc Du có người đàn ông khác bên ngoài, rồi bị Hàn Dương phát hiện sao?”

Hàn Triệt nhíu mày: “Đó là chuyện của họ, chúng ta đừng quản thì hơn.”

Tô Lê thấy anh nói cũng có lý, nhưng cô vẫn muốn vào trong nhìn Nhạc Du một chút.

Đề xuất Cổ Đại: Phế Phụ Trọng Sinh, Khó Lòng Vãn Hồi
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện