Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 3487

Hàn Dương vừa cảm thấy ngượng ngùng, lại vừa có chút không vui trong lòng. Anh ta nhìn Tô Lê đăm đăm một hồi lâu mới dời mắt đi, bắt đầu kể về chuyện của mình.

“Một năm trước anh bị thương rất nặng, lúc đó đôi chân không thể đi lại được, chỉ biết nằm trong khe núi chờ chết. Anh cứ ngỡ mình thực sự sẽ bỏ mạng ở đó, nhưng chính Nhạc Du đã cứu anh. Khi ấy cô ấy là một du khách leo núi, thấy anh gặp nạn liền tìm mọi cách đưa anh rời khỏi đó để đến bệnh viện. Nơi đó hẻo lánh vô cùng, tay nghề bác sĩ cũng chẳng ra sao, chỉ có thể cố gắng duy trì mạng sống cho anh.”

“Nhạc Du lúc đó cũng chẳng có cách nào khác, gia đình cô ấy không mấy khá giả, đưa được anh vào viện đã là tốt lắm rồi, nhưng cô ấy vẫn dốc lòng chăm sóc anh. Nhờ vậy mà anh mới không chết, mới có thể sống sót đến tận bây giờ. Anh và cô ấy sớm tối bên nhau, cô ấy lại tận tình chăm sóc như thế, anh không thể coi như không thấy những gì cô ấy đã hy sinh. Thế nhưng, đôi khi tình cảm con người là thứ không thể kiểm soát được. Em hiểu không?”

“Vì vậy, ban đầu anh đã định buông bỏ tất cả để trở về, nhưng Nhạc Du cứ bám theo không chịu rời đi. Anh cũng không biết phải làm sao cho phải, không biết làm thế nào mới có thể không khiến em tổn thương, mà cũng không làm hại đến cô ấy. Niệm Niệm, anh xin lỗi.”

Tô Lê khẽ nhướng mi: “Nói vậy là cô ta biết anh đã có gia đình rồi sao?”

“Niệm Niệm, ban đầu cô ấy cũng không biết, là sau này anh mới nói.”

“Ồ, nghĩa là sau khi biết anh đã kết hôn, cô ta vẫn bám riết lấy anh không buông? Anh đừng nhìn em như thế, cũng đừng phản bác, hai chữ ‘bám riết’ này là kết luận của em sau khi nghe anh kể đấy.”

Thấy anh ta định lên tiếng phản đối, Tô Lê lập tức xua tay ngăn lại: “Nếu anh thực sự cảm thấy cô ta không bám riết lấy mình, thì trong tiềm thức anh đã chẳng diễn đạt theo hướng đó. Thôi được rồi, hãy quay lại vấn đề ban đầu đi, cô ta muốn làm kẻ thứ ba chen chân vào cuộc hôn nhân của anh, muốn giành lấy vị trí chính thất đúng không?”

Sắc mặt Hàn Dương trở nên khó coi: “Niệm Niệm, em sao vậy? Sao bây giờ em lại nói năng như thế này, trước đây rõ ràng cả một câu nặng lời em cũng chẳng bao giờ nói.”

“Đừng có lảng tránh chủ đề, anh chỉ cần trả lời là được.” Tô Lê vắt chéo chân, tựa lưng vào ghế sofa, hai tay tùy ý đan vào nhau đặt trên đùi, toát ra khí thế của một kẻ bề trên.

“Cô ấy không hề muốn phá hoại gia đình chúng ta, chỉ là...”

“Phụt!” Tô Lê đột nhiên bật cười thành tiếng: “Câu này của anh làm em nhớ đến một bộ phim truyền hình từng xem. Cô gái đó nói với người vợ nguyên phối của nam chính rằng: ‘Em không đến để phá hoại gia đình này, em đến để gia nhập vào gia đình này’. Oa, nói xong câu đó nam chính còn cảm động khôn xiết nữa chứ. Này Hàn Dương, có phải anh cũng đang cảm động lắm không?”

“Thật đáng tiếc, bộ phim đó lấy bối cảnh thời nhà Thanh, cái thời mà đàn ông có thể năm thê bảy thiếp, nên nữ chính có gia nhập vào gia đình người ta thì cũng chẳng vấn đề gì lớn. Nhưng bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt rồi, chế độ một vợ một chồng đấy anh ạ.” Giọng điệu của Tô Lê đầy rẫy sự mỉa mai, khiến Hàn Dương không còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa.

“Anh không có ý đó.” Anh ta cảm thấy mệt mỏi rã rời. Cô gái yếu đuối ngày nào tại sao lại trở nên như thế này? Đây có còn là Ôn Niệm mà anh ta từng biết không?

“Được rồi, em cũng không có ý trách anh.” Tô Lê bỗng nhiên mỉm cười, còn lên tiếng an ủi: “Dù sao thì anh cũng đã về rồi, còn dắt theo một cô gái nữa. Em đoán là những chuyện nên xảy ra giữa hai người chắc cũng đã xảy ra hết rồi. Nếu thực tâm muốn sám hối, anh đã chẳng ngang nhiên đưa cô ta về nhà như thế.”

“Cho nên, nói đi nói lại thì các người vẫn định thuyết phục em tha thứ cho hành vi ngoại tình và làm tiểu tam này đúng không? May mà em cũng không phải hạng người thích bám víu không buông, vậy thì ly hôn đi. Dù sao thì kể từ lúc anh được tuyên bố đã tử vong, quan hệ hôn nhân giữa em và anh cũng đã chấm dứt trên thực tế rồi.”

Đề xuất Huyền Huyễn: Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện