“Chuyện tốt thì cũng chẳng có gì, chỉ là tôi đã nghĩ thông suốt rồi. Cuộc sống đã thành ra thế này, tôi vẫn còn bao nhiêu năm tháng phía trước, không thể cứ mãi ủ rũ thế này được. Thế nên, tôi định sẽ bắt đầu lại từ đầu.” Tô Lê nở một nụ cười rạng rỡ, còn rực rỡ hơn cả ánh nắng ngoài kia.
“Cái gì cơ?” Sắc mặt Tiểu Đình thoáng chốc không giữ được bình tĩnh, nhưng rất nhanh sau đó cô ta lại mỉm cười: “Vậy thì tốt quá, chuyện cũ đã qua rồi, người chết không thể sống lại, cậu cũng nên bắt đầu cuộc sống mới thôi. Vậy sau này cậu có dự định gì chưa?”
“Tạm thời mình vẫn chưa nghĩ ra, nhưng chắc chắn sẽ không tệ hơn trước kia đâu. Tiểu Đình, cảm ơn cậu thời gian qua đã luôn khuyên nhủ mình,” Tô Lê cong môi, nụ cười vô cùng chân thành, “Đến giờ ăn trưa rồi, hay là cậu ở lại dùng bữa rồi hãy đi.”
Vừa nói, cô vừa đưa tay ra kéo Tiểu Đình.
“Cái đó... thật ra mình đến tìm cậu là có chút việc,” Tiểu Đình tuy bị cô kéo đi nhưng vẫn không có ý định từ bỏ mục đích ban đầu của mình.
Tô Lê giả vờ không hiểu: “Có chuyện gì vậy? Ăn cơm xong rồi nói tiếp.”
Tiểu Đình đành phải nuốt ngược lời định nói vào trong, sau đó trải qua một bữa trưa khiến cô ta có chút không chống đỡ nổi.
Thực sự là vì Tô Lê quá đỗi nhiệt tình, cứ liên tục gắp thức ăn cho cô ta, bắt cô ta ăn hết món này đến món khác, chẳng lúc nào được ngơi nghỉ. Đến khi bữa trưa kết thúc, Tiểu Đình cảm thấy bụng mình sắp nổ tung đến nơi rồi.
Cô ta cúi đầu, rầu rĩ nhìn cái bụng hơi nhô lên của mình, muốn khóc mà không ra nước mắt. Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy liền thân khá ôm sát, bụng hơi nhô ra trông cực kỳ rõ ràng, khiến cô ta cảm thấy vô cùng lúng túng. Ngược lại là Tô Lê, cô cũng ăn rất nhiều, nhưng vì mặc bộ đồ mặc nhà rộng rãi nên dù bụng có to ra một chút cũng chẳng ai thấy được.
Cô ta bực bội nhìn cái bụng của mình, buồn bã thở dài một tiếng. Chuyện này là sao chứ.
Chuyến này cô ta không thể đi tay không về được, thế là sau bữa ăn liền trực tiếp mở lời hỏi: “Niệm Niệm, chuyện trước đó mình nói với cậu, cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?”
“Chuyện gì cơ?” Tô Lê lộ vẻ mặt không hiểu.
“Là chuyện cậu bị rơi xuống nước lần trước ấy, mình thấy vẫn còn vài vấn đề, hay là cứ mời một vị đại sư đến hỏi xem sao.”
Đôi lông mày của Tô Lê khẽ nhíu lại: “Sao cậu cứ nhắc mãi chuyện này thế, thời đại nào rồi mà cậu còn mê tín như vậy? Tiểu Đình, trước đây cậu đâu có như thế này.”
Tiểu Đình trông có vẻ hơi lúng túng, sau đó mới giải thích: “Nói ra có lẽ cậu không tin, nhưng trước đây mình cũng từng gặp chuyện tương tự, sau đó phải tìm đại sư đến xem mới giải quyết được. Mình lo lắng cậu cũng sẽ gặp phải thôi, Niệm Niệm à, những chuyện này thà tin là có còn hơn.”
“Mình vẫn không tin đâu,” Tô Lê bày ra dáng vẻ của một người theo chủ nghĩa duy vật kiên định, “Cậu đừng nghĩ nhiều quá, không sao đâu. Hơn nữa cậu nhìn mình bây giờ chẳng phải vẫn rất tốt sao, tại sao phải đi mời đại sư chứ? Ai biết được đó có phải là một chiêu trò lừa đảo mới hay không?”
Tiểu Đình cứ lặp đi lặp lại những lời đó với Tô Lê, nhưng ngặt nỗi cô nhất quyết không chịu nghe theo.
Lúc cô ta rời đi, Tô Lê cảm thấy dường như cô ta đang tức đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ tiếc là không thể phát hỏa, dáng vẻ đó trông thật nực cười.
[Ký chủ, sao cô lại trêu chọc người ta như vậy?] 2333 hỏi.
Tô Lê lười biếng nằm trên ghế sofa, tay cầm một quả anh đào mọng nước, nói: [Ngươi nhìn cái vẻ mặt tức tối mà vẫn phải nhẫn nhịn của cô ta xem, chẳng lẽ không thấy rất thú vị sao?]
[Ký chủ, cô đúng là có sở thích quái đản thật đấy.] 2333 lẩm bẩm.
Tô Lê khẽ nhếch môi, đối với một kẻ mang ác ý với mình, đương nhiên chẳng cần phải có chút cảm giác tội lỗi nào cả.