Kể từ ngày hôm đó, quả nhiên tối nào Tô Lê cũng mang đồ ăn khuya đến cho Hàn Triệt.
Nếu như ngày đầu tiên chỉ đơn giản là chút hoa quả, thì những ngày sau đó, thực đơn lại càng trở nên phong phú hơn.
Tất nhiên, ăn quá nhiều vào đêm muộn cũng không tốt, nên Tô Lê chuẩn bị rất nhiều loại nhưng mỗi thứ chỉ một chút thôi. Tuy số lượng ít nhưng món nào cũng được cô chăm chút vô cùng tỉ mỉ.
Hàn Triệt nhìn phần đồ ăn khuya hôm nay, có một đĩa kiwi và táo đã gọt sẵn, thêm vài chiếc sủi cảo làm từ bột mì trộn nước ép cải bó xôi. Những chiếc sủi cảo này được nặn từ hai loại bột màu khác nhau, phần nếp gấp mang sắc xanh của cải, trông vừa thanh tao vừa đẹp mắt. Ngoài ra còn có một bát canh gà, nước canh trong vắt, vừa mở nắp đã ngửi thấy hương thơm nồng nàn tỏa ra.
“Tôi thấy cứ ăn thế này mỗi ngày, chắc phải tăng thêm năm cân mất.” Hàn Triệt vô thức nghĩ đến cơ bụng của mình, có chút lo lắng. Xem ra dạo này anh phải tăng cường vận động thêm mới được.
Tô Lê chớp chớp mắt, mỉm cười nói: “Nhìn không ra là anh béo lên chút nào đâu.”
Nói rồi, cô còn ghé sát lại quan sát: “Mặt đúng là không béo, vậy béo ở chỗ nào nhỉ?”
Hàn Triệt húp một ngụm canh, vị ngọt thanh của nước dùng khiến tinh thần anh phấn chấn hẳn lên, sau đó mới đáp: “Cơ bụng sắp không thấy rõ nữa rồi.”
“Cơ bụng sao?” Khóe môi Tô Lê khẽ cong lên: “Anh mà cũng có cơ bụng à?”
Hàn Triệt nhướng mày: “Đàn ông ai mà chẳng nên có cơ bụng, cô tưởng chỉ có người như anh cả mới có thôi sao?”
Tô Lê bĩu môi: “Thì tôi cũng đã thấy cơ bụng của anh ấy bao giờ đâu.”
“Cái gì cơ?”
“Không có gì.” Tô Lê chỉ vào bát canh, lảng sang chuyện khác: “Mau uống đi, kẻo lát nữa lại nguội mất.”
Hàn Triệt khẽ nhíu mày, cúi đầu húp canh. Nhưng trong lòng anh lại thầm nghĩ, không lẽ vừa rồi mình nghe nhầm? Cô ấy nói chưa từng thấy cơ bụng của anh cả sao? Tại sao lại chưa thấy? Có phải vì... vì quan hệ giữa hai người họ căn bản không hề thân mật đến thế không?
Chẳng hiểu sao, ngay khi ý nghĩ này nảy ra, Hàn Triệt lại cảm thấy có chút vui vẻ lạ thường.
Tô Lê cũng ngồi xuống một bên, dùng những ngón tay thon dài trắng nõn nhón một chiếc sủi cảo chậm rãi thưởng thức. Bởi vì Hàn Triệt không muốn mình ăn mà để Tô Lê phải đợi bên cạnh, nên bắt cô phải cùng ăn khuya để “cùng béo”.
Lần nào Tô Lê cũng chỉ ăn một chút cho có lệ. Cơ thể này của cô vốn khá yếu ớt, chỉ vận động nhẹ một chút đã thấy mệt, mà cô thì lại lười vận động. Nhưng vì sợ ăn đêm sẽ béo nên lần nào cô cũng ăn rất ít và rất chậm.
Cô tựa lưng vào chiếc ghế êm ái, cắn một miếng sủi cảo nhân nấm và thịt gà. Vừa mới cắn rách lớp vỏ mỏng, phần nước dùng tươi ngon bên trong đã trào ra, cô vội vàng húp lấy nhưng lại bị nóng đến mức phải hít hà một hơi lạnh.
Hàn Triệt đặt thìa xuống, ngước mắt nhìn cô: “Sao thế? Bị bỏng à?”
“Vâng, hơi nóng một chút, lúc anh ăn nhớ cẩn thận nhé.” Tô Lê thè lưỡi ra, dùng tay quạt quạt cho bớt nóng, dáng vẻ trông vô cùng trẻ con.
Lúc này cô đang ngồi xếp bằng trên ghế, chiếc váy ngủ bị kéo lên tận đùi, cổ áo cũng hơi rộng, khi cúi đầu để lộ ra nhiều mảng da thịt trắng ngần. Đã vậy cô còn đang thè chiếc lưỡi nhỏ nhắn trông cực kỳ đáng yêu, sự tương phản ấy khiến Hàn Triệt nhất thời nhìn đến ngẩn ngơ.
Khi Tô Lê ngước mắt lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của anh, cô hơi sững lại rồi hỏi: “Sao anh không ăn tiếp đi?”
Hàn Triệt lúc này mới sực tỉnh, anh khẽ ho một tiếng: “Không có gì, đợi nguội bớt rồi ăn.”
Nói đoạn, anh gắp một chiếc sủi cảo tống vào miệng, vừa cắn một cái cũng bị nóng đến mức phải hít hà một hơi.
Tô Lê không nhịn được mà bật cười thành tiếng: “Sao anh cũng bị bỏng thế hả?”
Nhìn thấy cô cười rạng rỡ, đuôi mắt chân mày đều ngập tràn ý cười, Hàn Triệt cũng chẳng còn nhớ là mình vừa bị bỏng nữa.