Cuối cùng, vẫn là Tô Lê chủ động phá vỡ bầu không khí gượng gạo này.
Cô đưa tay khép lại chiếc khăn choàng, ngước mắt lên, nở một nụ cười nhạt: “Hàn Triệt, anh chuẩn bị đi ra ngoài sao?”
Hàn Triệt thấy thần sắc cô không có gì bất thường cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, đáp: “Ừm, tôi có chút việc.”
Tô Lê gật đầu: “Có thể làm phiền anh một lát không? Tôi có chuyện muốn hỏi anh.”
“Cô nói đi.” Trên tay Hàn Triệt vẫn còn vắt một chiếc áo khoác gió, anh xoay người đối diện với Tô Lê, thần thái thản nhiên, dường như cũng hoàn toàn không còn nhớ gì về chuyện vừa xảy ra trong phòng.
“Tôi không nhớ rõ lắm về chuyện mình bị đuối nước,” Tô Lê có chút phiền muộn nói, “Anh có biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?”
Hàn Triệt khẽ nhíu mày: “Thực ra tôi cũng không rõ tình hình cụ thể, chỉ biết hôm nay cô có hẹn gặp ai đó ở công viên trung tâm. Tôi tình cờ có việc đi ngang qua, thấy có người đuối nước kêu cứu nên mới xuống cứu người. Không ngờ tới, người rơi xuống nước lại là cô.”
Đuôi lông mày Tô Lê khẽ nhướng lên, sắc mặt vẫn không đổi, cô nói: “Được rồi, tôi biết rồi, cảm ơn anh.”
“Không cần khách sáo, chúng ta là người một nhà.” Hàn Triệt nói xong liền khẽ gật đầu chào cô rồi rời đi.
Người một nhà sao.
Tô Lê mỉm cười, đúng là như vậy thật.
Cho dù không có mối quan hệ với Hàn Dương, thì Ôn Niệm cũng đã ở Hàn gia lâu như vậy, sớm đã quen thuộc với cả hai anh em nhà họ Hàn rồi.
Có điều, cô lại cảm thấy tò mò về lý do Ôn Niệm rơi xuống nước.
Ký ức trong đầu cô về đoạn này rất mờ nhạt, nhưng cô lại biết rõ người đã hẹn mình ra ngoài là ai.
Sau khi dùng bữa xong, Tô Lê nhận được điện thoại của một người tên là Tiểu Đình.
“Niệm Niệm, cậu có sao không? Cậu làm tớ sợ chết khiếp, tớ thật sự lo lắng cậu sẽ xảy ra chuyện gì đó.” Vừa nhấc máy, đầu dây bên kia đã bắt đầu lải nhải không ngừng.
Tô Lê cảm thấy hơi ồn ào, liền ngắt lời cô ta: “Tớ không sao, đừng lo lắng.”
“Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi. Lúc đó tớ chẳng nhìn thấy gì cả, sao cậu lại rơi xuống nước thế?” Tiểu Đình hỏi.
Tô Lê suy nghĩ kỹ một chút: “Tớ cũng không rõ, chỉ là hình như bị ai đó va phải mới ngã từ trên cầu xuống.”
“Cái gì? Bị người ta đâm trúng? Có biết là ai không?”
“Tớ không nhìn thấy,” Giọng Tô Lê mang theo chút phiền muộn, “Lúc đó cậu ở ngay bên cạnh tớ, cũng không thấy sao?”
“Không... không có,” Tiểu Đình khô khốc đáp, “Lúc đó trên cầu cũng chẳng có mấy người, sao lại đâm trúng cậu được chứ? Cái đó... Niệm Niệm, cậu nói xem, liệu chuyện này có liên quan đến chồng cậu không?”
“Liên quan đến chồng tớ?” Tô Lê có chút kinh ngạc, “Tiểu Đình, cậu đang nói gì vậy?”
“Niệm Niệm, không phải tớ nghĩ ngợi lung tung đâu, chỉ là tớ thấy chuyện này có chút quỷ dị. Hay là cậu tìm thầy đại sư nào đó đến xem thử đi, biết đâu là chồng cậu nhớ cậu quá, muốn đưa cậu đi cùng thì sao?” Tiểu Đình vừa nói vừa tỏ vẻ sợ hãi, nghe như thật vậy.
Tô Lê khẽ cười một tiếng: “Làm sao có thể chứ? Cậu đừng có suy nghĩ viển vông, mấy chuyện này sao mà tin được?”
“Thật mà! Niệm Niệm, cậu đừng có không tin.” Đầu dây bên kia Tiểu Đình có chút cuống quýt, “Cứ tìm đại sư xem qua đi, cũng chẳng mất mát gì, vạn nhất là thật thì phải làm sao bây giờ?”
Tô Lê nheo mắt lại, trực giác mách bảo Tiểu Đình có gì đó không ổn.
“Để... để tớ cân nhắc thêm đã.” Tô Lê giả vờ do dự.
“Được, vậy cậu cứ suy nghĩ đi. Niệm Niệm, nghe tớ không sai đâu, chuyện này thà tin là có còn hơn không.” Tiểu Đình thề thốt cam đoan, nhưng Tô Lê có thể nghe ra được, cô ta dường như vừa trút được gánh nặng.