Du vương vốn là người mê rượu, chỉ cần ngửi qua một chút là biết ngay đây tuyệt đối là cực phẩm trong các loại rượu.
Trong lòng ông vẫn còn chút khúc mắc, nhưng nhìn thấy vẻ mặt khẩn thiết của con trai, ông vẫn cầm chén lên nếm thử một ngụm.
Rượu vừa vào miệng đã tỏa ra hương thơm nồng nàn, xen lẫn vị cay nồng đặc trưng, mang lại cảm giác vô cùng sảng khoái và kích thích.
Đôi mắt Du vương sáng rực lên, hương vị này thật sự quá hợp ý ông. Nếu không phải vì đã có định kiến từ trước, e rằng sau khi uống xong vò rượu này, ông đã muốn giục con trai mau chóng rước người ta về nhà rồi.
Ở bên ngoài, Tô Lê nhìn Chu thị đang có vẻ khép nép trước mặt mình, lạnh nhạt hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Chu thị quả thực có lời muốn nói, nhưng trong lòng lại đầy thấp thỏm. Nghe Tô Lê hỏi, bà ta mới dám mở lời: “Có chuyện này, ta muốn nhờ con giúp một tay.”
“Chuyện gì?” Tô Lê nhìn người đàn bà trung niên trước mắt. Những ngày qua nàng vẫn luôn gây ra không ít sóng gió, khiến gia đình này dám giận mà không dám nói. Suy cho cùng, mỗi lần Tô Lê làm loạn đều mang lại lợi ích.
Nhưng cũng chính vì thế, nàng càng thêm chán ghét người nhà này. Ngoại trừ nguyên chủ Vân Tô và Vân Khung ra, những người còn lại thật sự khiến nàng cảm thấy ghê tởm.
“Sở công tử trông có vẻ là người của gia đình đại phú đại quý. Sau này con gả qua đó rồi cũng có nơi nương tựa, liệu có thể... có thể giúp đỡ Khung ca nhi một chút được không?” Chu thị nói xong, đôi bàn tay còn lo lắng xoa xoa vào nhau.
Tô Lê nhìn người đàn bà trước mặt, bất chợt thở dài một tiếng. Nếu chỉ nhìn dáng vẻ này, có lẽ người ta sẽ cảm thán tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ thật đáng thương. Thế nhưng, tình thâm của cha mẹ cũng phải xem là dành cho ai.
Nếu bà ta có thể dành một phần mười tâm tư dành cho Vân Khung để chia cho Vân Tô, e rằng chuỗi ngày trước đây của cô gái ấy đã dễ dàng hơn nhiều rồi.
“Trong mắt bà, chỉ có Vân Khung mới là con của bà sao? Tại sao cùng là con do bà sinh ra, bà lại có thể đối xử tốt với một người đến mức sẵn sàng vứt bỏ cả lòng tự trọng để đi cầu xin người khác, nhưng với người còn lại, bà lại coi như đôi giày rách mà vứt bỏ? Tại sao chứ?” Tô Lê hỏi.
Ánh mắt Chu thị hiện lên vẻ mờ mịt, một lúc sau mới lẩm bẩm: “Khung ca nhi là gốc rễ của Vân gia chúng ta mà. Nó có thể nối dõi tông đường, khai chi tán diệp cho nhà họ Vân. Nó còn có thể mang lại vinh hoa phú quý cho gia đình này nữa. Chỉ cần nó thi đỗ làm quan, cả nhà chúng ta sẽ trở thành người có tiền. Còn con gái thì cũng chỉ là con gái thôi, cuối cùng vẫn phải gả cho người ta, gả đi rồi thì sẽ chỉ một lòng lo nghĩ cho nhà chồng...”
Bà ta lải nhải giải thích, cứ như thể bản thân mình có ngàn vạn lý lẽ đúng đắn vậy.
Tô Lê bỗng nhiên bật cười: “Cho nên, người mẹ thân yêu của ta ơi, bà nghĩ xem tại sao sau khi gả đi rồi ta lại cam tâm tình nguyện giúp đỡ các người? Ta đã sống đủ khổ cực rồi, không trả thù các người đã là tốt lắm rồi, sao nào, còn muốn tiếp tục hút máu trên người ta nữa sao?”
“Khoảng thời gian này ta ở lại đây, mang đến cho các người cuộc sống như thế này, vậy mà bà vẫn nói chỉ có con trai mới là người có ích? Nói cứ như thể xấp vải trên người bà đang mặc là do con trai bà kiếm tiền mua về không bằng. Ăn của ta, uống của ta, vậy mà còn mở miệng nói chỉ có con trai mới hữu dụng, sao bà lại nực cười đến thế?”
Chu thị kinh ngạc trợn to mắt: “Con... sao con có thể nghĩ như vậy? Hơn nữa... hơn nữa, con cũng đâu phải con gái ta. Con bé đó làm gì có bản lĩnh này...”
Tô Lê nhìn bà ta, ánh mắt như đang nhìn một kẻ đã bệnh đến mức vô phương cứu chữa: “Bỏ đi, hạng người như bà có nói cũng chẳng thông. Tóm lại, hãy trân trọng những ngày tháng tốt đẹp cuối cùng này đi. Một khi ta rời khỏi đây, cuộc sống của các người trước kia thế nào, sau này sẽ quay về y như thế đó.”
Chu thị lí nhí trong cổ họng, vẻ mặt đầy sợ hãi: “Không được, con định làm gì?”
“Ta không nói cho bà biết đâu.” Tô Lê thản nhiên đáp.