Ngày tháng cứ thế êm đềm trôi qua. Một hôm, Tô Lê vừa trở về nhà đã thấy giữa sân bày la liệt mấy chiếc rương gỗ đỏ, bên trên còn thắt những dải lụa hồng rực rỡ.Tô Lê khẽ nheo mắt, bước chân vào cửa. Quả nhiên, đập vào mắt nàng là một bà mai béo tròn, ăn mặc lòe loẹt xanh đỏ. Thấy Tô Lê xuất hiện, bà ta liền uốn éo bước tới, cười xởi lởi: “Chao...
Đề xuất Xuyên Không:
Ta Ở Cổ Đại Chữa Bệnh Lụy Tình