Chương 3161: Cô Ấy Là Nữ Phục Vụ Nhân Tối Cao 44

“Cửu Cửu, tỉnh lại đi. Cửu Cửu...”Tô Lê nghe thấy có người đang gọi mình, dù đó là một cái tên xa lạ, nhưng cô biết người đó đang gọi cô.Mí mắt cô khẽ động, hàng mi run rẩy như một cánh bướm sắp sửa tung cánh bay đi.Cảm giác lưỡi dao lạnh lẽo cắt đứt động mạch cổ vẫn luôn xoay vần trong ký ức của cô. Khoảnh khắc chờ đợi cái chết ấy khiến nỗi sợ hãi trong...
BÌNH LUẬN