Chương 2799: Trốn thoát khỏi khu dân nghèo 42

Tô Lê xỏ đôi dép bông xù mềm mại, lững thững đi ra mở cửa. Nhìn thấy Văn Tịch Duyệt đang đứng bên ngoài, cô khẽ thốt lên: “Đến rồi đấy à.”“Chậm chết đi được, cả nhà chỉ đợi mỗi mình cô thôi đấy.” Văn Tịch Duyệt cất giọng cằn nhằn đầy vẻ khó chịu.“Nếu đêm qua không có kẻ nào đó cứ phát điên ở phòng bên cạnh, thì cô nghĩ tại sao tôi lại dậy muộn thế này?”...
BÌNH LUẬN