Tô Lê xỏ đôi dép bông xù mềm mại, lững thững đi ra mở cửa. Nhìn thấy Văn Tịch Duyệt đang đứng bên ngoài, cô khẽ thốt lên: “Đến rồi đấy à.”“Chậm chết đi được, cả nhà chỉ đợi mỗi mình cô thôi đấy.” Văn Tịch Duyệt cất giọng cằn nhằn đầy vẻ khó chịu.“Nếu đêm qua không có kẻ nào đó cứ phát điên ở phòng bên cạnh, thì cô nghĩ tại sao tôi lại dậy muộn thế này?”...
Đề xuất Cổ Đại:
Khí Nữ Hồi Kinh Gả Cho Quyền Thần, Hầu Phủ Hối Hận Đến Xanh Ruột