Tô Ly không muốn Hứa Nham đi theo, nhưng anh ta rõ ràng là không cam lòng.
Đuổi cũng không đi, Tô Ly đành mặc kệ anh ta.
Cô rời khỏi nhà mình, đi vòng qua một đoạn đường rồi dừng lại trước một tòa chung cư. Lúc này Hứa Nham mới sực nhận ra: “Cậu định đến nhà Quý Lâm sao?”
“Đúng vậy, có chuyện gì à?” Sắc mặt Tô Ly không đổi. Thời gian qua cô không liên lạc với Hứa Nham, nhưng lại thường xuyên giữ liên lạc với Quý Lâm. Cô biết dạo này anh rất bận, đi sớm về khuya, nhưng trong nhà còn người mẹ cần chăm sóc nên đành phải nhờ vả hàng xóm đôi chút.
Những chuyện này Quý Lâm đều không giấu giếm Tô Ly, tuy nhiên anh cũng không kể chi tiết về quá khứ. Tô Ly không hỏi nhiều, nhưng hôm nay đã về đây rồi, cô muốn ghé qua thăm mẹ anh một chút.
Nghe giọng điệu thân thuộc của cô, Hứa Nham cảm thấy khó chịu trong lòng: “Cậu và hắn ta thân thiết từ bao giờ thế?”
Tô Ly nhướng mày: “Cũng tạm.”
Thái độ này rõ ràng là không muốn nói chuyện nhiều.
Hứa Nham lập tức trở nên bực bội: “Văn Triều Lộ, cậu bị làm sao vậy? Dạo này hình như cậu rất có thành kiến với tớ, chỉ vì tớ đã có bạn gái sao?”
“Tớ không có thành kiến gì với cậu cả, đừng nghĩ nhiều quá. Nhưng tớ là con gái, đương nhiên tớ hiểu tâm lý của phái nữ. Nếu tớ có bạn trai, tớ cũng không muốn anh ấy quá thân thiết với những cô gái khác. Tớ chỉ đang làm những gì mình nên làm thôi. Tớ chủ động giữ khoảng cách cũng là vì không muốn phá hỏng tình cảm của cậu và bạn gái mà.”
“Thật sự là như vậy sao?” Hứa Nham có chút không tin.
“Tất nhiên rồi.” Tô Ly trả lời.
Tất nhiên là không phải rồi, dù sao thì tôi cũng thật sự ghét cậu mà. Tô Ly thầm nói trong lòng.
Hứa Nham vẫn còn nghi ngờ, nhưng cũng không thể ép cô giải thích thêm gì nữa, đành ôm một bụng bực dọc đi theo sau cô.
Tô Ly đi đến trước cửa nhà Quý Lâm rồi gõ cửa.
Rất nhanh sau đó, một người phụ nữ trông khá tiều tụy ra mở cửa. Nhìn thấy Tô Ly và người đứng sau cô, bà có chút ngạc nhiên: “Hai cháu là...?”
Tô Ly mỉm cười, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn: “Cháu chào bác ạ, chúng cháu là bạn của Quý Lâm, anh ấy có nhà không bác?”
Người phụ nữ ngẩn ra, dường như không tin nổi con trai mình lại có bạn ở nơi này: “Nó... nó không có nhà, hai cháu có muốn vào trong ngồi một lát không?”
“Dạ vâng.” Tô Ly thuận thế đồng ý rồi bước vào trong. Cô đặt túi đồ trên tay xuống bàn, mỉm cười nói: “Bác ơi, Quý Lâm có kể với cháu là bác thích ăn bánh ngọt của tiệm này nên cháu có mua một ít mang qua ạ.”
Người phụ nữ vội vàng nói: “Chuyện này... sao bác nỡ nhận cơ chứ.”
Tô Ly đỡ bà ngồi xuống, cũng không để bà đi rót nước: “Có gì đâu ạ, Quý Lâm tốt lắm, anh ấy còn từng giúp đỡ cháu nữa mà.”
“Thật sao?” Trong ánh mắt người phụ nữ mang theo vẻ hoài nghi.
Con trai bà thay đổi lớn đến vậy sao? Trong ấn tượng của bà, Quý Lâm trước đây là một công tử bột, tiêu tiền như nước, luôn coi mình là trung tâm. Thậm chí ngay cả khi rơi vào hoàn cảnh hiện tại, tính tình của nó vẫn chẳng hề thu liễm. Nó mà lại đi giúp đỡ người khác sao? Nghe sao mà thấy khó tin quá.
“Bác không tin ạ?” Tô Ly hỏi.
Người phụ nữ cũng không giấu giếm, thẳng thắn nói: “Thằng bé đó tính tình không tốt, lại còn có chút kiêu ngạo, bác thật sự không tưởng tượng nổi nó sẽ...”
“Không phải đâu ạ,” Tô Ly nghiêm túc nói, “Quý Lâm tính tình rất tốt mà.”
Nói rồi, cô còn đưa ra vài ví dụ chứng minh.
Người phụ nữ thực sự kinh ngạc. Nhưng khi nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của Tô Ly, bà lại thầm nghĩ, liệu có phải vì nhìn trúng con gái nhà người ta nên nó mới biết kiềm chế tính khí lại không? Bởi vì ngay cả khi nó muốn bày tỏ sự quan tâm, lúc nào cũng trưng ra cái bộ dạng hung dữ, khó gần.
Chỉ là bà chưa từng nghĩ tới, một vị đại thiếu gia sau khi từ trên mây cao rơi xuống vực thẳm sẽ nảy sinh những thay đổi thế nào. Chẳng qua cũng chỉ vì bị cuộc đời dồn ép mà thôi.