Chương 2760: Thoát Khỏi Khu Dân Nghèo 03

Tô Lê ngồi với tư thế khá phóng khoáng, trên người là chiếc quần thể thao rộng thùng thình lấm lem bùn đất, đôi giày vải dưới chân lại càng chẳng nỡ nhìn.

Cô khẽ thở dài, bộ dạng này mà về nhà chắc chắn sẽ làm bà nội sợ hãi. Bà cụ đã ngoài bảy mươi vốn dĩ nhát gan, trong lòng lúc nào cũng chỉ có đứa cháu gái này, tuy không phải ruột thịt nhưng bà vẫn luôn hết mực yêu thương cô.

Tô Lê không hề muốn bà phải lo lắng cho mình.

Tất cả đều tại đám lưu manh kia!

Cô khẽ nheo mắt lại. Lúc này Hứa Nham đã ở bên nữ chính Văn Tịch Việt, dĩ nhiên ngày nào cũng tìm đủ mọi cách để chạy ra ngoài, nguyên chủ đã nhiều ngày rồi không được gặp anh ta.

Văn Triều Lộ tuy ngang ngược, là đóa hoa bá vương của khu này, nhưng hiện tại cô chỉ có một mình, mấy tên lưu manh kia liền muốn tới bắt nạt. Kết quả đúng lúc Tô Lê xuyên không tới, cô theo bản năng co chân chạy mất, hoàn toàn đánh mất uy phong vốn có.

Chậc, phải nghĩ cách tìm lại thể diện mới được.

Thế nhưng...

Tô Lê ngẩng đầu lên, nhìn chàng thanh niên đang đứng trước mặt, khóe môi không tự chủ được mà nở một nụ cười. Anh rõ ràng đang mặc bộ quần áo rẻ tiền nhất, nhưng thần thái và khí chất lại hoàn toàn lạc lõng với khung cảnh xung quanh.

Anh đáng lẽ phải là vị thiếu gia phong lưu ra vào khách sạn hạng sang, lái siêu xe, chứ không phải như thế này.

“Tôi tên là Văn Triều Lộ, Triều trong buổi sớm, Lộ trong chim cò trắng. Còn anh? Anh tên là gì?” Tô Lê ngước nhìn anh, cất tiếng hỏi.

“Quý Lâm. Lâm trong lâm chung.”

“Phụt.” Tô Lê bật cười: “Làm gì có ai giới thiệu tên mình như vậy chứ?”

Khóe môi anh khẽ nhếch lên, nụ cười mang theo vài phần giễu cợt: “Sao lại không được?”

Tô Lê nhận ra anh có lẽ là một người đang thất ý, hoặc gia đạo sa sút nên mới phải chuyển đến đây, trong lòng chắc hẳn vẫn còn nhiều uất ức. Thế nhưng, nếu là như vậy, chẳng phải anh với cô lại càng thêm xứng đôi sao?

Cô đưa tay ra, ra hiệu một chút: “Kéo tôi một cái.”

Ánh mắt Quý Lâm rơi trên bàn tay dính đầy bùn đất của cô, trong mắt hiện lên vẻ ghét bỏ: “Tự mình đứng lên đi.”

Tô Lê bĩu môi, đôi mắt đảo quanh một vòng, bàn tay lấm bùn đột nhiên túm chặt lấy ống quần anh. Quý Lâm theo bản năng lùi lại phía sau nhưng lại bị giữ chặt không buông, mắt thấy quần sắp bị kéo xuống đến nơi, anh kinh hãi thốt lên: “Cô buông tay ra!”

“Không đấy. Anh kéo tôi dậy thì tôi mới buông.” Tô Lê bày ra vẻ mặt vô lại, nhưng ngặt nỗi cô lại quá xinh đẹp, lúc ngước lên nhìn anh còn chớp chớp mắt, khiến cơn giận của Quý Lâm chẳng thể nào bùng phát nổi.

Quý Lâm không còn cách nào khác, ống quần đang nằm trong tay người ta, nếu còn giãy giụa nữa chắc chắn sẽ bị lột ra mất. Thế là anh đành trưng ra bộ mặt khó coi, đưa tay về phía cô.

Trên ống tay áo anh vẫn còn dính bùn, là do Tô Lê vừa mới quệt vào. Cô thè lưỡi, ngoan ngoãn buông ống quần anh ra, đặt bàn tay nhỏ bé bẩn thỉu của mình vào lòng bàn tay trông rõ là được nuông chiều từ bé của anh.

Được Quý Lâm kéo dậy, Tô Lê so thử chiều cao, phát hiện cơ thể này cùng lắm cũng chỉ được một mét sáu, thật là sầu não.

“Con gái con lứa sao lại để mình bẩn thỉu thế này?” Quý Lâm không nhịn được mà lên tiếng hỏi. Anh chuyển đến khu ổ chuột này mới được ba tháng, cũng không biết gì về đại ca hay đại tỷ ở đây. Trong số những cô gái anh từng gặp, có đủ mọi kiểu người, nhưng chưa từng thấy ai như Tô Lê... bẩn nhem nhuốc thế này.

Tô Lê thở dài một hơi đầy sâu sắc, đưa tay sờ sờ mặt mình, bất lực nói: “Tại xinh đẹp quá nên mới hay bị người ta nhắm vào đấy.”

Quý Lâm nhếch môi, đám mây đen bao phủ trong lòng dường như đã bị biểu cảm sinh động này của cô xua tan đi ít nhiều. “Ừm, cô trông cũng được đấy, chỉ là gu thẩm mỹ tệ quá thôi.”

Tô Lê lườm anh một cái: “Tôi mặc thế này đã đủ thu hút rồi, nếu mà còn mặc váy đẹp đi lượn lờ bên ngoài thì... chậc, hồng nhan họa thủy đấy, anh hiểu không?”

BÌNH LUẬN