Tạ Vọng Lan ngẩn người một lát rồi đón lấy bông hoa, “Đây là lần đầu tiên có người tặng hoa cho anh đấy.”
Suy cho cùng, hiếm khi có ai lại đi tặng hoa cho đàn ông, nghe qua có vẻ chẳng ngầu chút nào. Thế nhưng, Tạ Vọng Lan lại cảm thấy vui vẻ từ tận đáy lòng.
Anh cầm lấy bông hoa bằng một lực rất nhẹ nhàng, dáng vẻ vô cùng trân trọng, thậm chí còn có chút cẩn trọng nâng niu.
Tô Lê khẽ bật cười: “Sau này em có thể tặng anh nhiều hơn nữa.”
Có thể nói là phong thái cực kỳ giống một “tổng tài bá đạo”.
Tạ Vọng Lan gật đầu, “Nhưng mà, vẫn là để anh tặng em thì tốt hơn.”
Tô Lê nhìn thấy niềm vui không hề che giấu trong mắt anh, cô giơ tay cầm lấy nhành hoa thiên điểu kia, bẻ ngắn phần cuống rồi cài vào túi áo sơ mi trước ngực anh.
“Em thấy thế này trông đẹp hơn hẳn.”
Tạ Vọng Lan cúi đầu nhìn nhìn, “Ừm, trông hơi giống chú rể.”
“Đúng vậy.” Tô Lê cũng gật đầu tán thành.
“Tiếc là chưa có cô dâu...”
Anh vừa dứt lời thì chợt nhận thấy vạt áo mình bị ai đó kéo kéo.
Một cô bé trông chừng tám chín tuổi, tay ôm một bó hoa, cất giọng non nớt nói: “Anh ơi, em nhìn hai người lâu lắm rồi đó.”
Tô Lê và Tạ Vọng Lan nhìn nhau một cái, rồi cô hỏi: “Em gái nhỏ, em nhìn bọn chị làm gì thế?”
“Hai người sắp kết hôn ạ?” Cô bé ngước đầu nhìn họ, “Nhưng mà hai người chỉ có một bông hoa thôi, em có thể tặng hai người thêm một bông nữa.”
“Kết... kết hôn sao?” Tô Lê khẽ ho một tiếng.
Tạ Vọng Lan lại hỏi cô bé: “Em có thể tặng hoa cho bọn anh sao?”
“Vâng ạ, nhưng mà... nhưng mà...” Cô bé có chút ngập ngừng, gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu thoáng hiện lên vẻ thẹn thùng.
“Nhưng mà sao nào?”
“Ưm... em, em có thể chụp với hai người một tấm ảnh được không ạ?” Nói xong câu này, cô bé xấu hổ lấy bó hoa trong tay che kín mặt mình.
“Tất nhiên là được rồi.” Tạ Vọng Lan liếc nhìn Tô Lê đang đỏ mặt, lên tiếng đáp lời.
Cô bé lại đầy mong chờ nhìn sang Tô Lê: “Chị ơi, có được không ạ?”
Tô Lê không nhịn được cười, cô cảm thấy nếu mình không đồng ý thì chắc hẳn cô bé này sẽ buồn lắm. Thế là cô cũng gật đầu.
“Vậy thì tốt quá! Hai người muốn lấy bông nào ạ?” Cô bé giơ bó hoa trong tay lên hỏi.
Tạ Vọng Lan nhìn một lượt, chỉ vào một bông hồng đỏ thắm: “Bông này có được không?”
Cô bé gật đầu: “Dạ được ạ.”
Thế là Tô Lê nhận được một bông hồng đỏ. Thật trùng hợp, hôm nay cô mặc một chiếc váy sơ mi voan, trước ngực cũng có một chiếc túi nhỏ trang trí, vậy nên cô liền cài bông hoa hồng vào đó.
“Giờ thì có cô dâu rồi nhé.” Tạ Vọng Lan ghé sát tai cô, khẽ khàng nói.
Tô Lê không kìm được mà đỏ bừng mặt.
Cô bé còn phấn khích hơn cả hai người bọn họ, giơ tay vẫy vẫy người phụ nữ trẻ đứng cách đó không xa: “Mẹ ơi, mau lại đây chụp ảnh cho chúng con với.”
Người phụ nữ trẻ đi tới, giải thích qua về hành động của cô bé cho Tô Lê và Tạ Vọng Lan nghe.
Hóa ra, cô bé có một người bạn rất thân đang phải nằm viện điều trị không thể ra ngoài, nhưng người bạn ấy lại rất muốn ngắm nhìn thế giới bên ngoài. Vì vậy, vào những ngày nghỉ, cô bé thường ôm một bó hoa đi khắp thành phố tìm người chụp ảnh cùng mình, và dùng một nhành hoa làm phần thưởng cảm ơn.
Và họ chính là những người đầu tiên chụp ảnh cùng cô bé trong ngày hôm nay.
Tô Lê mỉm cười nhìn đỉnh đầu cô bé, đưa tay xoa nhẹ, tâm hồn trẻ thơ lúc nào cũng thuần khiết và tốt đẹp như thế.
Tạ Vọng Lan nhìn bóng lưng cô bé và mẹ đi xa dần, rồi nói với Tô Lê bên cạnh: “Hồi nhỏ chắc chắn em còn đáng yêu hơn cô bé này nhiều.”
“Không đâu, em chẳng có tâm hồn thuần khiết và lương thiện như con bé đâu.” Cho dù là bản thân cô hay là nguyên chủ Khương Mạc, cuộc sống tuổi thơ đều chẳng mấy tốt đẹp.
Nhưng thật may mắn, sau khi trưởng thành cô có thể lựa chọn con đường mình yêu thích, mà hiện tại, bên cạnh lại có thêm một người biết quan tâm và yêu thương cô.