Chương 2735: Ngũ Nguyệt bất giảm phì 38

Một miếng bánh lớn từ trên trời rơi xuống trúng ngay đoàn múa. Chỉ trong vòng hai ngày, đoàn trưởng đã nhận được lời mời chính thức, ông đương nhiên vội vàng đồng ý ngay lập tức. Thậm chí ông còn vô cùng hào phóng, đưa ra mức thù lao rất thấp, bù lại toàn bộ chi phí ăn ở của cả đoàn đều phải được phía đối tác bao trọn gói.

Sau khi ký kết hợp đồng qua mạng, đoàn trưởng như được tiêm máu gà, ngày nào cũng đích thân giám sát mọi người tập luyện, quyết tâm phải mang đến Saint Cecilia một trạng thái tốt nhất.

Thế nhưng Tô Lê với tư cách là vũ công chính, vì còn vướng bận công việc bên phía Văn Lan nên thường xuyên vắng mặt.

Sự vắng mặt này đã khiến không ít người trong đoàn múa nảy sinh lòng bất mãn.

“Khương Mạt đâu rồi? Sao giờ này vẫn chưa đến?”

“Chắc lại xin nghỉ rồi chứ gì.”

“Cứ cái đà này thì làm sao mà đi Saint Cecilia được?”

“Đúng đấy, cô ta còn là vũ công chính nữa chứ.”

“Đến lúc lên sân khấu mà xảy ra sai sót gì thì ai đứng ra chịu trách nhiệm đây?”

Đoàn trưởng vừa đi đến cửa đã nghe thấy những lời này, ông nhíu mày đẩy cửa bước vào: “Không lo tập luyện cho hẳn hoi, ở đây nói nhảm cái gì đó?”

“Đoàn trưởng, chúng em vẫn đang tập luyện chăm chỉ mà, nhưng vũ công chính cứ mãi không thấy đâu.”

“Phải đó, Khương Mạt cứ vắng mặt suốt là sao ạ?”

“Đến cả vũ công chính còn chẳng để tâm nữa là.”

Đoàn trưởng bất mãn nhìn đám người này, trong lòng cảm thấy vô cùng phiền muộn: “Các người nên nhìn nhận cho rõ một chút, bình thường ai là người tập luyện nghiêm túc nhất, ai là người ít bị chị Lương của các người mắng nhất. Nếu các người tự cho rằng mình không cần tập luyện mà vẫn nhảy đẹp hơn Khương Mạt, vậy thì cứ thử leo lên vị trí vũ công chính mà xem.”

“Đoàn trưởng, thầy chỉ là thiên vị thôi. Bình thường chúng em có được tập các động tác của vũ công chính đâu mà thử?”

“Đúng thế ạ.”

Đoàn trưởng hừ lạnh một tiếng: “Trần Lăng, lại là cô. Cô tưởng mình nhảy tốt lắm sao, ngay cả những thứ cơ bản nhất cũng sai đi sai lại, cô tưởng tôi không biết lần lưu diễn thứ hai ở thành phố A cô đã nhảy sai mất hai nhịp à?”

Gương mặt Trần Lăng thoắt xanh thoắt trắng, thiên phú của cô ta quả thực không cao, bình thường lại có chút lười biếng nên thường xuyên bị Lương Tinh Di mắng mỏ. Nhưng đây là lần đầu tiên cô ta bị đoàn trưởng khiển trách nặng nề như vậy.

Cô ta cảm thấy vừa xấu hổ vừa phẫn nộ, nhưng lại không dám cãi lại. Bởi lẽ chính cô ta cũng không ngờ đoàn trưởng lại biết mình nhảy sai hai nhịp, khi đó rõ ràng là múa tập thể, vị trí của cô ta lại ở ngoài rìa, theo lý mà nói thì chẳng ai có thể nhận ra. Trừ phi là xem lại video ghi hình, hơn nữa còn phải xem cực kỳ tỉ mỉ...

Nghĩ đến đây, sau lưng cô ta không khỏi toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

“Trong cả đoàn múa này, biểu hiện của từng tổ, từng người tôi đều nhìn thấy hết.” Đoàn trưởng nói tiếp: “Ai thể hiện tốt nhất thì người đó là vũ công chính, điểm này các người đều hiểu rõ. Nếu có ngày Khương Mạt không gánh vác nổi vị trí này, người đầu tiên bảo cô ấy xuống chính là tôi. Các người không nhớ nổi động tác của vũ công chính, nhưng Khương Mạt lại có thể ghi nhớ bước nhảy của từng người một trong các người. Cho dù sau này cô ấy không làm vũ công chính nữa thì vẫn có thể tùy ý nhảy bất kỳ vị trí nào. Nếu các người cũng làm được như vậy, thì cũng có thể thoải mái đi nhận công việc khác.”

Nói xong những lời này, ông trực tiếp xoay người rời đi.

Để lại cả phòng tập nhìn nhau ngơ ngác.

Trần Lăng còn muốn nói thêm gì đó để gỡ gạc thể diện, nhưng những người khác đã âm thầm đứng cách xa cô ta một chút. Họ cũng đều là những người ưu tú, quả thực cũng khao khát vị trí vũ công chính, nhưng họ cũng tự hiểu rõ bản thân không thể làm được như Tô Lê.

Ghi nhớ toàn bộ động tác vũ đạo của tất cả mọi người, đó hoàn toàn không phải là chuyện dễ dàng. Lời nói của đoàn trưởng đã để lại cho họ một khoảng lặng để suy ngẫm, dù nhất thời chưa thể thông suốt hoàn toàn, nhưng họ cũng biết hạng người như Trần Lăng thì tốt nhất không nên gần gũi.

Lương Tinh Di vừa mới lánh mặt đi một lát, không ngờ đoàn trưởng lại tới đây nổi trận lôi đình. Cô từ bên ngoài bước vào, nhướng mày nói: “Lời đoàn trưởng nói các người nghe thấy cả rồi chứ? Lo mà tập luyện cho tốt đi, sắp được đến nhà hát Saint Cecilia rồi, đừng để bản thân trở thành kẻ kéo chân cả đoàn.”

BÌNH LUẬN