Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã một tháng trôi qua, chỉ còn đúng một tháng nữa là đến buổi công diễn đầu tiên của vở Vũ điệu giấc mơ tinh linh.
Trong khoảng thời gian này, các thành viên của nhóm Ánh Trăng Hoa Hồng cuối cùng cũng đã thực sự thuần thục mọi quy trình. Từng bước nhảy, từng vị trí đứng cho đến những chi tiết nhỏ nhất đều đã đạt đến độ hoàn mỹ.
Hôm ấy, vị đoàn trưởng với gương mặt rạng rỡ hân hoan sai người khênh vào mấy chiếc rương lớn, hào hứng nói: “Toàn bộ phục trang cho Vũ điệu giấc mơ tinh linh đã chính thức hoàn thiện rồi. Mọi người mau đến thử đi, sau đó mặc luôn để tập luyện cho quen, nếu không đến lúc lên sân khấu lại thấy lóng ngóng.”
Đây cũng là một quy trình cố định. Một vở ca múa có hay hay không, ngoài bản thân vũ công ra thì phục trang và bối cảnh cũng đóng vai trò vô cùng quan trọng, bởi đó là những thứ trực quan nhất đập vào mắt khán giả.
Vũ điệu giấc mơ tinh linh là một vở ca múa nhạc mang phong cách diễm lệ, lãng mạn nhưng cũng không kém phần hào hùng, chính vì thế mà phục trang cũng cực kỳ lộng lẫy.
Mà điểm đặc trưng của những bộ đồ lộng lẫy chính là... chúng rất nặng.
Đặc biệt là trang phục của nàng Công chúa Tinh linh – vai chính của vở diễn. Nhìn qua thì có vẻ là loại vải mỏng manh thanh thoát, nhưng thực chất lại được kết thành từ tầng tầng lớp lớp ren và voan, đẹp đến nao lòng nhưng cũng nặng trĩu.
Thêm vào đó, cô còn phải mang trên lưng đôi cánh cầu kỳ được đặt làm riêng. Tô Lê thử ước lượng sức nặng của nó, khiêm tốn cũng phải tầm bảy tám ký. Chẳng trách người ta vẫn bảo, nhảy múa thực sự là một công việc đòi hỏi thể lực cực kỳ bền bỉ.
Khi tất cả mọi người đã thay xong phục trang và đứng tập trung trong phòng tập, cả không gian như thể vừa xuyên không về một thế giới thần tiên huyền ảo.
Đoàn trưởng hài lòng gật đầu: “Tốt lắm, rất tốt.”
“Mọi người chuẩn bị tổng duyệt một lượt để xem hiệu ứng thế nào. Tinh Di, cô giúp tôi quan sát bọn họ nhé.” Đoàn trưởng cười hì hì dặn dò.
Lương Tinh Di đáp lời: “Vậy thì bắt đầu từ màn đầu tiên đi.”
Quy trình tập luyện này mọi người đã quá quen thuộc, thế nhưng khi nhìn thấy Tô Lê trong bộ váy lộng lẫy, sải những bước chân nhẹ tênh bắt đầu điệu múa, ai nấy vẫn không khỏi cảm thấy choáng ngợp trước vẻ đẹp rực rỡ ấy.
Lương Tinh Di khẽ nhếch môi cười. Cô thực sự cảm thấy Tô Lê chưa bao giờ khiến mình phải lo lắng. Cô bé này vừa có thiên phú lại vừa nỗ lực, một người như vậy khi đứng trên sân khấu chắc chắn sẽ khiến tất cả mọi người phải say đắm, ngẩn ngơ.
Chu Lệ Hà lấy đâu ra phúc phần mà có được một đứa con như thế này chứ? Nếu đứa trẻ này là con của cô, cô tin chắc rằng mình có thể giúp con bé trở nên xuất sắc và ưu tú hơn gấp bội.
Trong tiếng nhạc du dương thanh thoát, Tô Lê uyển chuyển khiêu vũ giữa phòng tập bình thường. Lúc này, cô không còn là chính mình nữa, mà đã hóa thân thành nàng Công chúa Tinh linh đang vui vẻ cười đùa giữa rừng sâu, rồi vỗ cánh bay qua đại ngàn để đến với thế giới của loài người.
Và rồi, nàng đã gặp được một vị kỵ sĩ anh tuấn và dũng cảm.
Dưới ánh trăng mờ ảo, kỵ sĩ và công chúa gặp gỡ rồi quen biết nhau, mở ra một hành trình hội ngộ đầy lãng mạn và tuyệt đẹp.
Người thủ vai kỵ sĩ là Triệu Thần, một nam vũ công vô cùng xuất sắc, cũng là nam chính của vở Vũ điệu giấc mơ tinh linh.
Khoảnh khắc nhìn thấy Tô Lê, sự kinh diễm trong mắt Triệu Thần là hoàn toàn chân thật. Có điều, đó chỉ đơn thuần là sự thưởng thức. Anh rất quý mến cô gái luôn nỗ lực hết mình vì khiêu vũ này, cảm thấy cả hai đều là những người đang dốc lòng vì giấc mơ.
Khi đôi bàn tay họ chạm vào nhau, những tia lửa tình yêu như bùng cháy. Vị kỵ sĩ đã yêu nàng công chúa xinh đẹp ngay từ cái nhìn đầu tiên, và trái tim nàng cũng khẽ khàng rung động.
Đó chính là phân cảnh tươi đẹp nhất trong toàn bộ vở ca múa kịch.
Nhưng ngay sau đó là những khoảnh khắc khiến người ta phải thắt lòng. Khi bối cảnh thay đổi, những con người tham lam xông vào khu rừng tinh linh để cướp đi đôi cánh của họ, vị đoàn trưởng đa sầu đa cảm suýt chút nữa đã bật khóc thành tiếng.
Lương Tinh Di cạn lời đẩy đoàn trưởng ra ngoài, sau đó nghiêm giọng nói: “Vị trí của nhóm múa phụ họa có vấn đề. Các người cứ mặc bộ đồ này vào là lại chứng nào tật nấy, quay về vạch xuất phát hết rồi sao? Phân cảnh này, làm lại một lần nữa!”