“Khương tiểu thư hôm nay có rảnh không?” Hạ Kỳ Tiêu ngồi trong phòng bao yên tĩnh, bên cạnh là một mỹ nhân xinh đẹp yêu kiều. Lúc anh ta gọi điện, cô nàng kia còn nũng nịu vẻ không hài lòng, nhưng chỉ nhận lại một ánh mắt cảnh cáo sắc lẹm. Cô ta lập tức không dám làm loạn nữa, im lặng gắp thức ăn vào bát cho anh.
“Xin lỗi, dạo này tôi rất bận.” Giọng nói thanh lãnh vang lên bên tai, khiến Hạ Kỳ Tiêu không tự chủ được mà nhớ đến dáng vẻ vũ công đầy mê hoặc trên sân khấu của cô. Ánh mắt như có móc câu, vòng eo thon thả mềm mại chỉ vừa một vòng tay ôm, cùng đôi chân dài thẳng tắp dẻo dai...
Trái tim anh ta chợt ngứa ngáy, nhất là khi nghe thấy chất giọng như băng tuyết của cô, sự tương phản rõ rệt ấy thật khiến người ta mê đắm.
“Khương tiểu thư gần đây bận việc gì vậy? Nếu cần giúp đỡ thì cứ tìm tôi. Cô biết đấy, điện thoại của tôi luôn chờ đợi cô suốt hai mươi tư giờ.” Bị từ chối nhưng Hạ Kỳ Tiêu không hề tức giận. Anh ta hiểu rằng, mỹ nhân thì có quyền kiêu kỳ, và hoàn toàn xứng đáng để chờ đợi.
“Điều đó thì không cần đâu, cảm ơn ý tốt của Hạ tiên sinh. Nếu không có việc gì khác thì tôi cúp máy đây. Tạm biệt.”
Hạ Kỳ Tiêu còn chưa kịp nói thêm câu nào thì đầu dây bên kia đã ngắt kết nối. Anh ta không hề thấy đối phương thất lễ, bởi với người đẹp, anh ta luôn thừa kiên nhẫn.
Hạ Kỳ Tiêu nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ phong lưu phóng khoáng, khiến mỹ nhân bên cạnh nhìn mà tim đập loạn nhịp. Chỉ tiếc rằng, người đàn ông này quá đa tình cũng quá vô tình, cô ta vĩnh viễn không thể nắm giữ được trái tim anh.
Trong khi đó, Tô Lê – người vừa kết thúc cuộc trò chuyện ngắn ngủi với Hạ Kỳ Tiêu – hoàn toàn không biết anh ta lại suy nghĩ nhiều đến thế. Đối mặt với ánh mắt hóng hớt của Lộ Mông, cô khẽ nhướng mày.
“Mạc Mạc, bạn trai cậu à? Không đúng, nghe giọng điệu vừa rồi của cậu, chắc là người đang theo đuổi hả?” Lộ Mông đặt đống đồ ăn vặt xuống, ghé sát lại hỏi han.
“Không tính là người theo đuổi, chỉ là một con ong dại muốn sáp lại gần chơi bời chút thôi.” Tô Lê hờ hững đáp, “Người đàn ông này giỏi nhất là lời đường mật, đúng chuẩn một gã công tử đào hoa chính hiệu. Mông Mông, sau này nếu cậu có thích ai thì phải mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ đấy.”
Lộ Mông bật cười, gương mặt bầu bĩnh khiến những thớ thịt như ép chặt vào nhau: “Mạc Mạc, cậu nói gì thế, người như tớ thì làm gì có ai thích chứ?”
Cô vừa dứt lời, Tô Lê đã giơ tay vỗ nhẹ lên trán cô một cái: “Đợi đến khi cậu gầy đi rồi, đám ong bướm vây quanh theo đuổi cậu có mà xếp thành hàng dài.”
“Sao cậu lại có lòng tin với tớ thế nhỉ?” Lộ Mông chống cằm, để lộ ba tầng nọng, giọng điệu đầy vẻ u sầu: “Tớ chẳng tin đâu.”
“Tin hay không còn tùy thuộc vào việc cậu có kiên trì được hay không.” Tô Lê liếc nhìn cô bạn, “Lát nữa tớ sẽ lập thực đơn cho cậu. Bắt đầu từ hôm nay, phải cai sạch đồ ăn vặt và nước ngọt.”
“Cái này... tớ không làm được đâu.” Lộ Mông thốt lên ngay lập tức: “Tớ chỉ thích ăn gà rán uống coca thôi, không cho tớ ăn chắc tớ chết mất.”
“Cậu làm được.” Tô Lê nheo mắt, “Tớ biết cậu thích nhất là bộ búp bê nhân vật của hãng J. Nếu cậu không kiên trì được, tớ sẽ tịch thu hết. Nhưng nếu cậu làm được... tớ sẽ mua cho cậu một bộ mới.”
“Bộ mới là bản giới hạn, cậu cũng đâu có mua được.”
“Tớ mua được.” Tô Lê nhướng mày, “Tớ có một người bạn là quản lý của thương hiệu này, lấy một bộ giới hạn chẳng có gì khó khăn cả.”
“Thật sao?” Mắt Lộ Mông sáng rực lên.
“Tất nhiên rồi.” Tô Lê mỉm cười, “Mông Mông, vì búp bê, cậu hãy cố gắng một chút. Cứ giảm được năm cân, tớ sẽ tặng cậu một con.”
“Cả bộ đó có mười con lận! Cậu... cậu định bắt tớ giảm tận năm mươi cân sao!” Lộ Mông kinh hãi.
“Khép cái miệng lại đi.” Tô Lê đưa tay bóp nhẹ môi cô bạn, “Cậu chắc chắn làm được.”