Khoảng ba năm sau đó, Khương Mạc tình cờ bắt gặp một đoạn video trên mạng.
Nội dung video là cảnh người vợ chính thất đang đánh ghen dữ dội. Cô bàng hoàng nhận ra người phụ nữ béo phì đã quay lại vóc dáng cũ ấy chính là Lộ Mông. Trong video, cô ấy vừa khóc vừa gào thét, vung chiếc túi xách trong tay đánh tới tấp vào đầu và người kẻ thứ ba. Dáng vẻ điên cuồng, kiệt quệ ấy khiến người ta chẳng thể nào nhận ra một Lộ Mông từng là cô nàng mũm mĩm, vui vẻ và đáng yêu năm nào.
Những bình luận dưới video càng khiến Khương Mạc phẫn nộ tột cùng. Rất nhiều người chế giễu người vợ quá béo, trông chẳng khác gì một con lợn. Họ còn khen ngợi kẻ thứ ba xinh đẹp, bảo rằng thảo nào người chồng lại ngoại tình.
Khi ấy, Khương Mạc đã rời khỏi thành phố đau thương kia, cũng từ lâu đã mất liên lạc với Lộ Mông. Dẫu rất muốn tìm cô ấy nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô vọng.
Thế nhưng chỉ một tháng sau, cô lại đọc được một bản tin khác.
Đó là tin Lộ Mông đã qua đời.
Cô ấy đã nhảy lầu tự sát.
Sự việc này đã phủ một bóng đen không thể xóa nhòa lên tâm hồn Khương Mạc. Ước mơ của đời mình tan vỡ, người bạn thân thiết nhất cũng ra đi, cộng thêm căn bệnh trầm cảm vốn có, cô cũng đã lìa đời chỉ vài năm sau đó.
Sô Lê cảm nhận được nỗi tiếc nuối và phẫn nộ vô bờ bến còn sót lại trong cơ thể này.
Cô tiếc nuối vì hoài bão dở dang, tiếc thương cho cái chết của Lộ Mông. Cô phẫn nộ trước sự lừa dối của nam chính Hạ Kỳ Tiêu đối với cả mình và Lộ Mông. Cô muốn trân trọng người bạn này, và cũng muốn trả thù gã đàn ông tồi tệ kia.
Sô Lê đặt bát xuống, ngước mắt nhìn lên trần nhà trắng tinh khôi. Dù là nguyên chủ Khương Mạc hay Lộ Mông đang vui vẻ ăn uống bên cạnh cô lúc này, trong cốt truyện gốc, họ đều có kết cục vô cùng thảm hại.
Khương Mạc vốn là người không giỏi bày tỏ cảm xúc. Khi biết bạn trai mình và Lộ Mông ở bên nhau, dù rất giận dữ nhưng cô lại chọn cách không dây dưa, cũng chẳng muốn xảy ra xung đột với bạn mình. Vì vậy, cô rời đi là để nhường cho Lộ Mông một tình yêu tốt đẹp.
Chỉ là cô không ngờ rằng sau đó lại xảy ra cơ sự này. Sự im lặng của cô vô tình trở thành ngòi nổ dẫn đến bi kịch của Lộ Mông. Trong thâm tâm cô luôn mang một nỗi day dứt khôn nguôi.
Còn Lộ Mông trong cốt truyện gốc cũng chẳng hề nhận được sự đãi ngộ mà một nữ chính nên có.
Cô ấy quả thực đã gầy đi, trở nên xinh đẹp và có được tình yêu của Hạ Kỳ Tiêu. Cô trở thành bạn gái anh ta, thậm chí một năm sau đó họ đã kết hôn.
Tưởng chừng cuộc sống sẽ viên mãn, nhưng rồi một ngày, Lộ Mông phát hiện ra sự thật Hạ Kỳ Tiêu ngoại tình. Vì quá yêu anh ta, cô không muốn mất đi cũng chẳng dám vạch trần sự thật. Việc âm thầm chịu đựng vốn dĩ rất khó khăn, và cô cần một nơi để giải tỏa cảm xúc. Cách cô chọn chính là ăn uống vô độ, để rồi rất nhanh sau đó, cô lại trở về hình dáng béo tròn như cũ.
Hạ Kỳ Tiêu ngày càng mất kiên nhẫn với người vợ phát phì của mình. Vẻ lịch thiệp hào hoa ban đầu biến thành lớp băng lạnh lẽo, hết lần này đến lần khác làm tổn thương Lộ Mông.
Sô Lê thở dài một tiếng, cảm thấy thật không đáng cho hai cô gái này.
“Khương tiểu thư, sao cậu không ăn nữa? Không ngon sao?” Lộ Mông đã giải quyết xong bát cơm lớn của mình, tay cầm ly nước cỡ đại vừa uống vừa hỏi Sô Lê.
Sô Lê bừng tỉnh, cầm bát lên, gắp một miếng thịt tôm hùm bỏ vào miệng, khẽ mỉm cười: “Không, ngon lắm.”
“Vậy thì tốt rồi.” Lộ Mông thở phào nhẹ nhõm, gương mặt bầu bĩnh hiện lên vẻ ngây thơ thuần khiết.
Sô Lê vừa chậm rãi ăn từng miếng nhỏ, vừa nói: “Sau này đừng gọi tôi là Khương tiểu thư nữa, gọi tên tôi đi, Mông Mông.”
Lộ Mông đang uống nước bỗng khựng lại, sau đó có chút ngượng ngùng đáp: “Mình... mình có thể gọi cậu là Mạc Mạc không?”
“Tất nhiên là được rồi.” Sô Lê vui vẻ đồng ý.
“Mạc Mạc, cậu cười lên trông đẹp thật đấy.”
Nghe vậy, Sô Lê đặt đũa xuống, xoay người nhìn thẳng vào mắt cô ấy, ánh mắt sắc sảo: “Cậu có muốn trở nên xinh đẹp không?”