Tiêu Túc đã ở trong cung của Tô Lê suốt ba ngày. Trong ba ngày ấy, mỗi ngày hắn đều thấy nàng ngồi bên cạnh, cẩn thận đút thuốc cho mình. Đó là khung cảnh dịu dàng mà ngay cả trong mơ hắn cũng chưa từng dám nghĩ tới.
Còn Tô Lê quả thực cũng không hề rời khỏi hoàng cung nửa bước. Nàng túc trực bên cạnh Tiêu Túc không rời, gần như chẳng còn tâm trí để nghĩ đến bất cứ chuyện gì khác.
Đợi đến bảy ngày sau, tình trạng của Tiêu Túc cuối cùng cũng ổn định, mà sự nhẫn nại của Bắc Đường Thượng cũng đã chạm đến giới hạn. Thế là, hắn mới rời khỏi hoàng cung, trở về Tiêu gia để tiếp tục tĩnh dưỡng.
Tô Lê ở lại Tiêu gia trọn một ngày mới miễn cưỡng quay về cung. Ngay tại cửa cung, nàng tình cờ chạm mặt Thượng Quan Minh, người mà đã nhiều ngày qua nàng chưa gặp lại.
Lúc này nàng mới sực nhớ ra, việc mình không đến quân doanh cũng chưa hề báo trước với hắn một tiếng...
Tô Lê bỗng thấy hơi chột dạ, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản: “Thượng Quan tướng quân.”
Thượng Quan Minh nhìn nàng, trong ánh mắt xen lẫn chút lạnh lẽo cùng những cảm xúc bị chôn giấu rất sâu. Hắn cất lời, giọng nói có phần trầm khàn: “Bắc Đường Yên, dạo này nàng sống rất vui vẻ có phải không?”
Tô Lê ngẩn ra: “Tướng quân nói vậy là có ý gì?”
“Người người đều nói nàng giấu một nam nhân trong cung, lại còn là một tài tử kinh tài tuyệt diễm, chẳng lẽ không vui vẻ sao?” Thượng Quan Minh cố đè nén sự ghen tuông đang trào dâng, dùng những lời lẽ ấy để đâm chọc nàng, cũng là để tự làm tổn thương chính mình.
“Huynh nói bậy bạ gì đó!” Đối mặt với hắn, Tô Lê có chút chột dạ, dù sao nàng đã hứa đến quân doanh nhưng lại thất hứa, thế nhưng lời lẽ của hắn quá khó nghe, khiến nàng không khỏi nảy sinh chút tức giận.
“Sư huynh vì bảo vệ ta mới bị thương, nếu huynh ấy có mệnh hệ gì, ta sẽ phải sống trong dằn vặt cả đời. Ta chỉ muốn dành cho huynh ấy sự chữa trị tốt nhất mà thôi, Thượng Quan tướng quân, xin huynh đừng nói năng tùy tiện.” Tô Lê cố gắng giải thích rõ ràng, nào ngờ Thượng Quan Minh nghe xong lại cười lạnh một tiếng.
“Hắn cứu nàng, nên nàng mới quan tâm hắn như vậy sao? Hay là vì lý do nào khác?” Thượng Quan Minh thực sự không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, hắn muốn hỏi rốt cuộc người trong lòng nàng là ai, muốn hỏi có phải nàng vốn dĩ chưa từng thích hắn... Thế nhưng lời đến bên môi lại chẳng dám thốt ra.
Từ bao giờ mà hắn lại trở nên lo sợ được mất như thế này?
Đôi môi Tô Lê khẽ mấp máy, đối diện với ánh mắt ấy, nàng thực sự không cách nào nói dối. Đứng ở góc độ của nàng, dù là Thượng Quan Minh hay Tiêu Túc thì đều là một phần của người nàng yêu, nàng đều thích cả.
Thế nhưng thoát khỏi góc nhìn của bản thân, hai người họ giờ đây đã là những cá thể độc lập, họ có cách suy nghĩ riêng, có cuộc đời riêng, không thể nào đánh đồng làm một được.
Nàng chọn bất kỳ ai cũng sẽ làm tổn thương người còn lại.
Tô Lê vẫn luôn trốn tránh vấn đề này, chẳng lẽ nàng phải thừa nhận mình đang bắt cá hai tay sao?
Nhưng rõ ràng bọn họ nên là cùng một người mà!
Cho nên, đối mặt với tình huống phân thân thế này, Tô Lê thật sự cảm thấy vô cùng khó xử.
“Câu hỏi này khó trả lời đến vậy sao?” Ánh mắt Thượng Quan Minh rực cháy: “Nàng thích hắn? Nàng thích Tiêu Túc có phải không?”
Tô Lê cắn chặt môi, không gật đầu cũng chẳng lắc đầu.
Thượng Quan Minh dần siết chặt nắm đấm, giọng nói khàn đặc hỏi nàng: “Vậy còn ta thì sao...”
Hắn chưa bao giờ bày tỏ trực tiếp tình cảm của mình, hắn cứ ngỡ nàng có thể cảm nhận được. Thế nhưng Tiêu Túc vẫn luôn chắn ngang ở đó, khiến hắn đánh mất mọi dũng khí để thổ lộ tiếng lòng.
Tô Lê rũ mắt, bị tình cảnh hiện tại làm cho luống cuống tay chân, nàng phải làm sao mới có thể tránh làm tổn thương họ đây?
“Tướng quân, xin lỗi...” Nàng suy nghĩ rất lâu cũng không biết nên nói thế nào cho phải.
Sắc mặt Thượng Quan Minh sa sầm xuống, cố đè nén con mãnh thú đang cuồng nộ trong lòng: “Nàng nói xin lỗi với ta... Ta hiểu rồi, hừ.”
“Không! Huynh không biết gì cả!” Tô Lê ngẩng đầu nhìn hắn.