Chương 2655: Hòa thân và nữ tướng quân 26

Khi Tô Lê bước vào điện, đập vào mắt nàng là cảnh tượng đông đủ mọi người. Ngoài Hoàng đế và Hoàng hậu ngồi ở vị trí chủ tọa, còn có bốn vị phi tần, Thái tử, hai vị hoàng tử, cùng mẹ con Tĩnh Phi và Bắc Đường Cẩn đang có mặt.

Ngay khoảnh khắc nàng xuất hiện, vô số ánh mắt đổ dồn về phía nàng, mang theo sự dò xét và đánh giá không hề che giấu.

Sau khi Tô Lê cung kính hành lễ, Bắc Đường Thượng liền ban cho nàng một chỗ ngồi. Vị trí của nàng lại nằm ngay chiếc bàn thứ hai phía dưới bên phải, đối diện trực tiếp với Bắc Đường Cẩn.

“Yên Nhi vừa từ phủ Tiêu đại nhân trở về sao?” Hoàng hậu mỉm cười dịu dàng cất tiếng hỏi.

“Thưa vâng, Yên Nhi ngày ngày đều chăm chỉ luyện võ, nhất định sẽ không để phụ hoàng phải thất vọng.” Giọng điệu Tô Lê trầm ổn, lại pha chút phóng khoáng, tự tại.

Bắc Đường Thượng bật cười ha hả: “Yên Nhi khắc khổ như vậy, trẫm cảm thấy rất an lòng. Chỉ là, thời gian vẫn còn hai tháng nữa, con nhất định phải tiếp tục cố gắng đấy.”

“Phụ hoàng, sư phụ nói con thiên tư rất tốt, là một hạt giống tốt để luyện võ đó ạ.” Tô Lê hơi ngẩng cao đầu, trong lời nói mang theo chút kiêu ngạo đầy vẻ trẻ con.

Bắc Đường Thượng cười rộ lên, ánh mắt hiếm khi hiện lên vẻ từ ái. Ông sai người ban cho nàng hai đĩa điểm tâm: “Con chẳng phải thích nhất món bí đỏ chưng này sao, ăn nhiều một chút.”

“Tạ phụ hoàng.” Tô Lê quả thực đang thấy đói. Luyện võ là việc cực kỳ tiêu hao thể lực, nàng vừa về đã bị gọi ngay tới đây, còn chưa kịp lót dạ chút gì.

“Bệ hạ, Yên công chúa là thân cành vàng lá ngọc, hà tất phải chịu khổ luyện võ làm gì?” Ninh Phi, người đang đắc sủng gần đây, nũng nịu lên tiếng hỏi.

“Trẫm cũng chẳng hiểu con bé này đang nghĩ gì nữa, chỉ là nếu nó đã muốn thử, trẫm liền cho nó một cơ hội vậy.” Tâm trạng Bắc Đường Thượng đang tốt, cộng thêm việc dạo này ông thấy Ninh Phi rất thuận mắt nên thái độ vô cùng ôn hòa, thậm chí còn có phần thân mật.

Tĩnh Phi rũ mắt, cố gắng che giấu sự căm hận trong lòng.

Có lẽ vì chuyện hòa thân lần trước mà nàng ta khiến Bắc Đường Thượng không hài lòng. Gần đây số lần ông ghé qua tẩm cung của nàng ta giảm hẳn, bị các phi tần khác vượt mặt, khiến nàng ta tức giận đến mức đập vỡ không biết bao nhiêu bình hoa chén đĩa.

Tô Lê đến đây chủ yếu là để ăn uống, nên sau khi trả lời vài câu lúc mới tới, nàng liền im lặng dùng bữa. Nàng vừa ăn vừa thong thả nghe các phi tần tranh sủng, kẻ tung người hứng, ngấm ngầm hãm hại nhau. Tay nghề của ngự đầu bếp quả nhiên danh bất hư truyền, đặc biệt là hai món bánh ngọt kia khiến nàng vô cùng yêu thích. Chỉ tiếc là mỗi đĩa chỉ có ba miếng, nàng ăn còn chưa kịp đã thèm thì đĩa đã trống trơn.

“Yên Nhi, cho muội này.” Một giọng nói trầm thấp vang lên bên cạnh, ngay sau đó, một đĩa điểm tâm được đặt nhẹ nhàng xuống cạnh tay Tô Lê.

Tô Lê ngẩng đầu nhìn sang, hóa ra là Tứ hoàng tử Bắc Đường Hằng ngồi bên trái đưa cho nàng. Thấy nàng nhìn mình, hắn còn tinh nghịch nháy mắt một cái.

Trong ký ức của nàng, vị Tứ hoàng tử này tuy cũng khá được Bắc Đường Thượng sủng ái, nhưng ngày thường lại chẳng màng kinh sử, cũng chẳng thích cưỡi ngựa bắn cung, chỉ ham mê rong chơi, tiêu dao tự tại. Thế nhưng, chính nhờ cái mác “vô dụng”, “không cầu tiến” ấy mà hắn lại giữ vững được một vị trí trong lòng Hoàng đế, đủ thấy người này cũng chẳng phải hạng tầm thường.

Tô Lê không để lộ tâm tư, nhỏ giọng nói lời cảm ơn rồi cúi đầu vui vẻ nhấm nháp miếng bánh.

Dáng ngồi của Bắc Đường Hằng rất phóng khoáng, bất cần đời. Dù phía trên là Hoàng đế đang tọa trấn, hắn vẫn chẳng hề gò bó, tay cầm chén rượu nhạt, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm, ánh mắt lơ đãng lướt qua dáng vẻ ăn uống nghiêm túc của Tô Lê.

Hắn ngồi ngay bên trái nàng, nên từ góc độ này có thể nhìn rõ vết sẹo trên mặt nàng. Thế nhưng hắn lại cảm thấy, dù có thêm một vết sẹo, muội muội này trông vẫn thật xinh đẹp, linh động.

Thấy Tô Lê đang gặm đến miếng bánh cuối cùng, Bắc Đường Hằng nhìn quanh một lượt, thấy đĩa của mình đã hết, hắn liền thản nhiên với tay lấy luôn đĩa điểm tâm trên bàn của Thất hoàng tử bên cạnh, đặt sang bàn của Tô Lê.

Tô Lê ngơ ngác nhìn đĩa bánh vừa xuất hiện, rồi lại nhìn Bắc Đường Hằng, lí nhí nói: “Tứ ca, muội no rồi.”

“No rồi sao? Vậy thì gọi thêm một tiếng Tứ ca nữa cho ta nghe xem nào?”

BÌNH LUẬN