Tô Lê nhìn vết máu thấm ra từ vết đâm trên ngực chàng với ánh mắt đầy vẻ cảm thông: “Thượng Quan tướng quân, bản công chúa khuyên ngài nên về chữa trị vết thương thì hơn. Dẫu sao ta cũng không cần đi hòa thân nữa, tự nhiên sẽ ở lại trong cung dài lâu. Nếu ngài có lỡ nhớ nhung ta... thì khi nào bản công chúa vui vẻ, có lẽ sẽ bằng lòng gặp ngài một chút.”
Cảm xúc của Thượng Quan Minh gần như vỡ vụn. Chàng vốn là người lãnh đạm, hiếm khi nổi giận hay vui mừng quá mức, nhưng hôm nay quả thực sắp bị nàng làm cho tức chết.
Chàng lạnh lùng sa sầm mặt mày, để lại một câu đe dọa rồi dứt khoát xoay người rời đi.
“Á! Trâm Hoa Nhận của ta vẫn còn trên người hắn!” Thượng Quan Minh vừa đi, Tô Lê mới sực nhớ ra chuyện này. Đó là món đồ nàng đổi bằng điểm tích lũy trong cửa hàng hệ thống! Hơn nữa còn là từ hồi nàng còn ở bộ phận bảo trì, lúc ấy nghèo rớt mồng tơi, vì để đối phó với tên Đại Boss thỉnh thoảng lại biến thái muốn nhốt nàng vào phòng tối, nàng mới cắn răng đổi lấy vũ khí này.
Sau này nàng hiếm khi dùng đến nên cứ để không đó, giờ lại găm trên ngực Thượng Quan Minh bị chàng mang đi mất, thế này sao mà được!
[Ký chủ, cô tém tém lại chút đi.] 2333 uể oải nhắc nhở, [Cô trêu chọc nam chính này làm gì, chẳng phải Đại Boss của cô đang ở Tiêu gia sao? Chẳng lẽ cô muốn tặng cho Đại Boss một chiếc sừng xanh trên đầu à?]
Khóe miệng Tô Lê giật giật, lườm nó một cái đầy ý vị: [2333, sao ngươi càng ngày càng vô dụng thế hả? Ngươi là trí tuệ nhân tạo cơ mà, chút tinh tường này cũng không có.]
Bỗng dưng bị sỉ nhục chỉ số thông minh, cả cái não bộ của 2333 không chịu để yên, nó điên cuồng vỗ cánh, gương mặt ếch giận dữ gào lên: [Ký chủ!]
Tô Lê bị tiếng gào của nó làm cho tỉnh cả người, lỗ tai còn hơi ong ong.
Nàng xoa xoa tai, ngồi xuống đình nghỉ mát trong hoa viên, bảo: [Nói ngươi ngốc quả không sai, ngươi không nhận ra Thượng Quan Minh có vấn đề sao?]
[Nam chính chẳng phải đều như vậy à?]
[Ngươi xem lại cốt truyện đi, rõ ràng là không giống.] Tô Lê vốn đã soi xét từng chữ trong cốt truyện. Thượng Quan Minh trong nguyên tác đúng là lạnh lùng nhạt nhẽo, nhưng tuyệt đối không phải kiểu người như nàng vừa thấy.
Thượng Quan Minh đâu phải là cái máy, nếu không cũng chẳng thích nữ chính Bắc Đường Cẩn. Chàng chỉ quan tâm đến người mình để ý, còn những người khác đều coi như người qua đường.
Thế nhưng Thượng Quan Minh mà nàng vừa gặp, cách tư duy có sự khác biệt tinh vi với con người bình thường, ít nhất nàng có thể khẳng định, Thượng Quan Minh trong nguyên tác tuyệt đối sẽ không đêm hôm xông vào hoàng cung chỉ vì nghi ngờ nàng là hàng giả.
Cho nên, chân tướng chỉ có một.
[Cái gì! Đại Boss lại phân thân nữa sao!] 2333 run rẩy đôi cánh, cảm thấy như sắp ngã lăn ra đất không dậy nổi.
[Hơn nữa tình hình lần này có lẽ còn phức tạp hơn.] Tô Lê khẽ thở dài, cảm thấy chuyện yêu đương của mình đôi khi thật là tốn sức.
Đang yên đang lành sao lại phân thân nữa rồi.
Thôi bỏ đi, đàn ông nhà mình thì mình phải chiều thôi, phân thân thì cứ phân thân vậy. Tuy nàng có lỡ đâm "mảnh ghép" này một nhát, nhưng chắc chàng sẽ không trách nàng đâu nhỉ?
Sau khi tự làm công tác tư tưởng xong, Tô Lê trở về phòng tiếp tục ngủ. Ngày mai còn phải đến Tiêu gia nữa, nàng phải luyện võ, lại còn phải ở cùng Tiêu Túc...
Tuy đều là mảnh ghép của Đại Boss, nhưng rõ ràng là vị Tiêu công tử ốm yếu bệnh tật, đẹp tựa trăng thanh gió mát kia trông thuận mắt hơn hẳn vị đại tướng quân mặt lạnh Thượng Quan Minh hở chút là muốn đối đầu với nàng.
Tô Lê nằm trên giường trở mình một cái, rồi bỗng nhiên lại mở choàng mắt.
“Ta chợt nhớ ra, nữ chính Bắc Đường Cẩn vốn một lòng si mê Thượng Quan Minh, có phải ta lại sắp kéo thêm một rổ thù hận về mình không?”
2333 nằm trên gối của Tô Lê, đáp lời: [Ký chủ, cô còn chưa quen sao?]
“Cũng đúng. Ngủ thôi, chúc ngủ ngon.”