Chương 2645: Hòa thân và nữ tướng quân 16

Tiêu Tự vừa gật đầu đồng ý xong, cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh từ đỉnh đầu xuống, cả người rùng mình một cái. Chẳng lẽ hắn đã trúng kế rồi?

Hắn là đích tử nhà họ Tiêu, nổi danh tài mạo song toàn, nhưng ngặt nỗi cơ thể lại yếu ớt nhiều bệnh.

Giờ đây, hắn lại phải đi thi thố với một cô nương có thể đứng trung bình tấn suốt hai canh giờ, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá! Hơn nữa, thời gian một nén nhang cũng là quá lâu rồi!

Trong lòng Tiêu Tự hối hận không thôi, nhưng lời đã nói ra, đường đường là một nam tử hán, sao có thể nuốt lời? Dù thế nào đi nữa, hắn cũng phải cắn răng mà chịu đựng.

Tiêu Khanh sau khi cười đùa thỏa thích liền sai nha hoàn mang một nén nhang đến đốt lên, thong thả phất tay: “Bắt đầu đi.”

Tô Lê không nói hai lời, lập tức hạ bộ tấn chuẩn xác. Tuy vóc dáng nhỏ nhắn nhưng khí thế lại vô cùng vững chãi, bất động như núi.

Tiêu Khanh hài lòng gật đầu: “Khá lắm.”

Rồi bà lại quay sang nhìn đứa cháu trai của mình, chỉ thấy hắn đang nửa ngồi nửa quỳ, cả người lảo đảo như sắp ngã. Đây mà gọi là đứng tấn sao? Bà đưa tay day trán, chân thành nói: “Tiêu Vô Qua à, bộ tấn này của con đúng là không tồi chút nào.”

Tiêu Tự dở khóc dở cười, nhưng trên mặt vẫn phải giữ vẻ thanh tú của một công tử, hình tượng tuyệt đối không được sụp đổ!

Tô Lê vẫn còn thong dong để hỏi chuyện: “Tên tự của sư huynh là Vô Qua sao?”

“Đúng vậy, cái tên này đặt thật là... chậc chậc.” Giọng điệu của Tiêu Khanh tràn đầy vẻ chê bai, chẳng thèm che giấu.

Tiêu Tự bất lực, Vô Qua thì làm sao chứ? Hắn là người yêu chuộng hòa bình, chẳng phải rất hợp với hình tượng của hắn sao? Tại sao cô cô cứ luôn ghét bỏ như vậy? Đáng sợ hơn là, giờ đây dường như lại có thêm một người nữa cùng phe với cô cô rồi.

Tô Lê cảm thấy hai cô cháu nhà này thật thú vị, khiến nàng không nhịn được cười, thế là vừa đứng tấn vừa bắt chuyện với Tiêu Khanh, một tâm hai dụng.

Tiêu Khanh cũng muốn thử xem thực lực của nàng đến đâu nên rất sẵn lòng trò chuyện, đặc biệt là kể về những chiến tích từ nhỏ đến lớn của Tiêu Tự.

Khi nghe kể chuyện lúc nhỏ hắn nghịch ngợm muốn bắt ve sầu nhưng lại vô tình bị kẹt trên cành cây, mà cành cây đó cách mặt đất chưa đầy một mét, Tô Lê cười đến mức không kiềm chế nổi. Tất nhiên, bộ tấn của nàng vẫn rất vững vàng, không hề lay chuyển, khiến Tiêu Khanh càng thêm vừa ý.

Lúc này, Tiêu Tự đã hoàn toàn ngăn cách với mọi âm thanh bên ngoài, hắn chỉ cảm thấy mệt, thật sự rất mệt.

Chân mỏi nhừ.

Lại còn hơi đau nữa.

Sắp không trụ vững được rồi.

Hắn liếc nhìn nén nhang đang cháy, sao vẫn còn nhiều thế kia? Nén nhang này cháy chậm như vậy, liệu có gì đó không ổn không?

Chắc chắn là cô cô cố tình lấy loại nhang dỏm để hành hạ hắn rồi!

Mệt quá.

Nhưng không được bỏ cuộc.

Gương mặt Tiêu Tự trắng bệch, hắn gian nan nhìn Tô Lê đang vừa nói vừa cười, chẳng có chút vẻ gì là mệt mỏi, thứ nằm trong lồng ngực trái của hắn lại bắt đầu đập loạn nhịp không kiểm soát.

Hắn tức giận không thôi, chân đã đủ mỏi rồi, tim còn đập nhanh như vậy làm gì, đây là cố ý làm khó hắn đúng không?

Thời gian một nén nhang đối với Tô Lê chẳng thấm tháp vào đâu, nhưng với Tiêu Tự, nó dài đằng đẵng như đã trôi qua mấy mùa xuân thu vậy.

“Sư huynh, huynh vẫn ổn chứ?” Tô Lê lên tiếng, khẽ nhíu mày hỏi.

Tiêu Khanh cũng quay sang nhìn hắn: “Ồ, khá khen cho con, đã qua được nửa nén nhang rồi đấy.”

Tiêu Tự hít sâu một hơi, hiện tại hắn cảm thấy đôi chân này dường như không còn là của mình nữa, nhưng hắn không thể ngã xuống. Hắn nhất định phải trụ vững!

Đối mặt với sự lo lắng của Tô Lê, hắn nghiến răng, khó khăn thốt ra: “Không... không sao.”

“Thật không? Nhưng trên mặt sư huynh đầy mồ hôi, sắc mặt cũng tái nhợt lắm.” Tô Lê lo âu nói: “Sư phụ, trong phủ có đại phu không ạ?”

Tiêu Khanh thấy sắc mặt Tiêu Tự trầm xuống, nén cười bảo: “Không sao, không sao, chỉ là hơi mệt chút thôi, nó không yếu đuối đến thế đâu.”

“Ồ, vậy... sư huynh tiếp tục cố gắng nhé.” Tô Lê cổ vũ.

Trong lòng Tiêu Tự như muốn hộc máu, sư huynh của muội đã cố gắng hết sức rồi!

BÌNH LUẬN