Hôm đó đúng vào ngày họp mặt gia đình hàng tháng của nhà họ Đường, Tô Lê cũng có mặt.
Dù tình cảm giữa các thành viên không quá thắm thiết, nhưng không khí trên bàn ăn vẫn coi là hòa thuận. Cách đây không lâu, Tô Lê và Giang Nhiên lại bị cánh săn ảnh chụp được, dù cô đã liên hệ với phòng làm việc để mua lại ảnh, nhưng chuyện này vẫn đến tai người nhà họ Đường.
Tô Lê dứt khoát công khai chuyện hẹn hò với Giang Nhiên. Cho dù người nhà họ Đường không mấy mặn mà với cô, nhưng thấy cô tự mình tìm được một anh bạn trai ưu tú như vậy, họ đương nhiên là vui lòng chấp thuận.
Thế là, buổi tiệc gia đình lần này Giang Nhiên cũng được mời đến.
Lão thái thái cùng vợ chồng Đường tiên sinh đều rất hài lòng về Giang Nhiên. Suy cho cùng, gia thế của anh rất tốt, việc liên hôn với nhà họ Đường chỉ có lợi chứ không có hại.
Có lẽ chỉ có Đường Hạo là không mấy vui vẻ.
Anh ta vốn luôn dành tình cảm đặc biệt cho cô em gái không cùng huyết thống này, chỉ vì cùng nằm trong một cuốn hộ khẩu nên không tiện bày tỏ. Thêm vào đó, để giữ gìn thể diện cho nhà họ Đường, anh ta không thể nhắc đến chuyện này mà chỉ đành chôn giấu tâm tư sâu tận đáy lòng.
Hiện tại, khó khăn lắm anh ta mới gặp được Trần Tiểu Du - người phụ nữ khiến mình rung động, nên vốn định sẽ trân trọng thật tốt. Chỉ là dạo gần đây Trần Tiểu Du thường xuyên gây sự vô lý khiến anh ta mệt mỏi, giờ lại thấy Tô Lê trực tiếp đưa Giang Nhiên về ra mắt. Dưới đòn công kích kép, sắc mặt Đường Hạo u ám như thể sắp có mưa bão đến nơi.
Trên bàn ăn, mọi người đều khá vui vẻ, chỉ có Đường Hạo là trưng ra bộ mặt thối, thỉnh thoảng lại muốn làm khó Giang Nhiên. Nhưng Giang Nhiên còn chưa kịp phản ứng thì anh ta đã bị Tô Lê chặn họng, chẳng nể nang chút mặt mũi nào, khiến anh ta tức đến nổ phổi.
Ăn được vài miếng, Đường Hạo đã mất hết cảm giác ngon miệng. Anh ta không muốn nhìn thấy cảnh thân mật giữa Giang Nhiên và Tô Lê, vừa định đứng dậy rời đi thì thấy quản gia hớt hải chạy vào với vẻ mặt đầy khó xử.
“Có chuyện gì vậy?” Lão thái thái đang tâm trạng tốt, nhấp một ngụm canh nóng rồi hỏi.
“Lão thái thái... bên ngoài có một cô gái trẻ, nói là... nói là muốn tìm thiếu gia.” Quản gia vừa nói vừa thận trọng liếc nhìn Đường Hạo một cái.
Đường Hạo nhíu mày: “Cô gái nào?”
Lão thái thái và vợ chồng Đường tiên sinh cũng có chút ngạc nhiên, trong đầu không khỏi hiện lên những kịch bản kiểu như vác bụng bầu đến tìm cha cho đứa trẻ. Phải nói là trong giới hào môn, những chuyện thế này chẳng hề hiếm gặp.
“Con lại gây ra họa gì rồi?” Đường tiên sinh bất mãn lên tiếng.
Đường Hạo cũng ngơ ngác, liền thúc giục quản gia nói tiếp.
Quản gia lau mồ hôi trên trán, đáp: “Cô gái đó nói mình họ Trần, là bạn gái của thiếu gia...”
“Họ Trần?” Đường Hạo sững người.
Đường thái thái cũng ngẩn ra, hồi lâu mới thốt lên: “Trần Tiểu Du?”
Tô Lê cũng cảm thấy khó hiểu, Trần Tiểu Du đang định làm gì đây? Cô ta mất trí rồi sao?
Đường Hạo cau mày lập tức đi ra ngoài, Đường thái thái nhẹ hừ một tiếng: “Đúng là loại con gái không có giáo dục, lại dám tự tiện tìm đến tận cửa.”
Lão thái thái trong lòng cũng không vui, bà vỗ bàn một cái, bảo quản gia: “Gọi cô gái đó vào đây, ta cũng muốn xem xem đó là hạng người thế nào.”
Quản gia vâng dạ một tiếng rồi đi theo sau Đường Hạo ra ngoài.
Tô Lê rũ mắt nén cười, đoán chừng sắp có kịch hay để xem. Giang Nhiên cũng nhướng mày, anh không phải người thích hóng hớt, chỉ là lúc nãy Đường Hạo liên tục làm khó anh, giờ anh cũng muốn xem trò cười của đối phương mà thôi.
Anh thản nhiên múc cho Tô Lê một bát canh, thấp giọng dặn dò: “Ăn cơm cho ngoan đi.”
Tô Lê cười híp mắt cầm thìa múc canh, ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng bàn tay trái lại âm thầm đưa xuống dưới bàn, nắm chặt lấy tay Giang Nhiên.
Giang Nhiên dùng tay trái nắm lấy tay cô, khẽ gãi vào lòng bàn tay cô một cái, ngay lập tức nhận lại một cú trả đũa nhẹ nhàng từ Tô Lê.
Lão thái thái vốn đang bực bội, nhìn thấy những hành động nhỏ của đôi trẻ này thì khóe miệng không nhịn được mà giật giật.