Chương 2619: Màn đen và cô nàng ngây thơ 60

Giang Nhiên sau khi được dỗ dành thì rời đi trước, còn Tô Lê bước chân nhẹ nhàng tiến về phía cửa phòng bao số ba, khẽ đẩy cửa bước vào.

Bên trong chỉ còn lại một mình Đường thái thái. Sắc mặt bà vô cùng khó coi, lớp trang điểm tinh xảo vốn có giờ đã hơi nhòe đi, trông có phần nhếch nhác và thảm hại.

Thấy Tô Lê đi vào, biểu cảm của bà vẫn còn chút ngẩn ngơ, mãi một lúc sau mới định thần lại được: “Con đến rồi à.”

Tô Lê khẽ nhíu mày, tiến lại gần ngồi xuống bên cạnh bà: “Mẹ, mẹ sao thế này?”

Đường thái thái đưa tay lên day day trán, nhàn nhạt đáp: “Không sao.”

“Ơ? Đây là cái gì thế ạ?” Ánh mắt Tô Lê lướt qua xấp ảnh đặt bên cạnh. Cô vừa định đưa tay lấy thì Đường thái thái đã nhanh hơn một bước giật lại.

“Không có gì đâu.” Đường thái thái cuống cuồng nhét xấp ảnh vào túi xách. Bà thầm cảm thấy may mắn vì lúc nãy, để không phải nhìn thấy nội dung bên trong, bà đã lật úp chúng xuống bàn, nếu không thì ngay cả con gái bà cũng sẽ biết chuyện này mất.

Tô Lê cũng không truy hỏi đến cùng, chỉ lo lắng hỏi thêm: “Sắc mặt mẹ trông tệ lắm, mẹ thấy không khỏe ở đâu sao?”

Đường thái thái sững người một lát rồi mới gật đầu: “Phải... mẹ thấy hơi khó chịu trong người.”

“Vậy để con dìu mẹ ra xe nhé.”

“Được...” Lúc đứng dậy, Đường thái thái mới nhận ra chân mình đang bủn rủn. Bà một tay nắm chặt lấy cổ tay Tô Lê, giống như đang bám vào một chiếc cọc cứu mạng cuối cùng.

Bà dùng lực quá mạnh khiến Tô Lê không nhịn được mà khẽ rên lên vì đau, nhưng Đường thái thái lại chẳng hề có chút phản ứng nào.

Xem ra, cú sốc này đối với bà không hề nhỏ chút nào.

Chuyện ngoại tình rồi cùng nhân tình mây mưa ngay trong vườn nhà họ Đường, nếu bị phát hiện thì chắc chắn sẽ gây ra một cơn sóng gió kinh hoàng. Cho dù bản thân Đường tiên sinh cũng thường xuyên qua lại với đủ loại phụ nữ, nhưng ít nhất ông ta cũng chưa bao giờ dám làm loạn ngay tại nhà mình.

Huống hồ trong mắt người ngoài, Đường thái thái luôn là một người phụ nữ hiền thục, đoan trang. Ngay cả bà nội vốn dĩ khó tính cũng chưa bao giờ có nửa lời không hài lòng về bà.

Tô Lê dìu bà lên xe, dặn dò tài xế lái xe cẩn thận một chút rồi mới quay lại xe của Giang Nhiên.

“Đường thái thái bị làm sao vậy...?” Giang Nhiên có chút thắc mắc. Anh cũng đã nhìn thấy dáng vẻ thất thần của bà khi được dìu ra ngoài.

Tô Lê khẽ thở dài: “Em cũng đã biết chuyện gì xảy ra rồi, chỉ là... bản thân bà ấy cũng có lỗi. Giang Nhiên, em chưa từng nghĩ mẹ mình lại có nhân tình bên ngoài, hơn nữa chuyện này còn bị Trần Tiểu Du bắt thóp. Cô ta dùng việc này để uy hiếp bà, thật là đau đầu mà.”

Giang Nhiên nghe vậy thì nhướng mày, anh đưa tay nắm lấy tay Tô Lê nhưng lại chẳng biết phải an ủi cô thế nào cho phải.

“Em không sao, chỉ là hơi ngạc nhiên thôi. Nhưng nghĩ lại thì, dù sao cha em ở bên ngoài cũng không thiếu phụ nữ, mẹ em có nhân tình cũng chẳng có gì lạ. Chỉ là, Trần Tiểu Du đã biết chuyện này, e rằng sẽ có chút rắc rối.” Tô Lê khẽ nói.

“Cần anh giúp gì không?”

“Anh định giúp thế nào?” Tô Lê bật cười, “Uy hiếp Trần Tiểu Du sao? Thôi bỏ đi, cứ mặc kệ cô ta. Những chuyện này dù sao cũng chẳng ảnh hưởng đến em, còn những người nhà họ Đường đó... em cũng chẳng có chút tình cảm nào.”

“Em không buồn là tốt rồi.”

“Em có gì mà phải buồn chứ, những chuyện này quá đỗi bình thường rồi.” Gương mặt Tô Lê lộ rõ vẻ chẳng hề bận tâm, nhưng ngay sau đó cô lại trở nên nghiêm túc: “Tất nhiên, những chuyện này không được phép xảy ra với em. Ví dụ như anh, nếu anh dám lén lút trăng hoa bên ngoài, em sẽ không nhắm mắt làm ngơ, cũng chẳng thèm đi tìm nhân tình để trả đũa đâu...”

Giang Nhiên bật cười: “Vậy em sẽ làm gì?”

“Em ấy à, đương nhiên là trước tiên sẽ dạy dỗ đám 'hoa thơm cỏ lạ' kia một trận, sau đó quay về cùng anh đồng quy vu tận.” Khi nói đến bốn chữ “đồng quy vu tận”, ánh mắt Tô Lê còn cố ý lướt qua phần thân dưới của anh một lượt.

Giang Nhiên cảm thấy sống lưng hơi lạnh: “Yên tâm đi, anh sẽ không để em có cơ hội cùng anh đồng quy vu tận đâu.”

BÌNH LUẬN