Anh nhìn Tô Lê ngoan ngoãn húp cháo, thần sắc cũng dịu lại. Ngay khi vừa biết tin cô nhập viện, Giang Nhiên đã gác lại mọi việc đang dang dở để chạy đến, còn không quên đặt trước cháo ở Quân Duyệt Lâu.
Sau khi đến bệnh viện, Giang Nhiên tìm bác sĩ hỏi han kỹ lưỡng về tình trạng của cô rồi mới bước vào phòng bệnh.
Đợi Tô Lê ăn xong, cô lười biếng cuộn mình trên giường bệnh. Sắc mặt cô đã khá hơn đôi chút, nhưng trông vẫn còn vương nét mệt mỏi của người ốm. Gương mặt mộc không chút phấn son, đôi mắt vẫn long lanh ngấn nước, lại thêm hơi nóng từ bát cháo vừa nãy khiến khóe mắt cô hơi ửng hồng, trông đáng thương đến mức khiến người ta không nỡ nặng lời.
“Giang Nhiên, có phải lúc nãy anh giận em không?”
Nhìn bộ dạng tội nghiệp này của cô, bao nhiêu lửa giận trong lòng Giang Nhiên đều tan biến sạch sành sanh. Anh khẽ lắc đầu: “Lúc đầu quả thực rất giận, vừa giận vừa lo. Nhưng giờ thì hết rồi, chỉ là em đừng có bỏ bê sức khỏe của mình như thế nữa được không? Anh biết làm nghệ sĩ thì bận rộn, vất vả, đó là chuyện thường tình của những người đang nổi tiếng, em cũng không ngoại lệ. Nhưng dù thế nào thì sức khỏe vẫn là quan trọng nhất, hiểu chưa?”
“Vâng, em biết rồi. Nhưng mà... anh định cùng em đi kiểm tra thật sao?” Tô Lê cảm nhận được cơ thể của Đường Sương vốn khá yếu ớt, bệnh vặt không ít, đặc biệt là dạ dày không tốt, viêm dạ dày thường xuyên tái phát. Tự mình đi khám là một chuyện, nhưng đi cùng Giang Nhiên lại là chuyện khác.
Giang Nhiên khẽ nhướng mày: “Anh đã đặt lịch hẹn kiểm tra cho em vào ngày mai rồi.”
Khóe miệng Tô Lê khẽ giật giật, sau đó ỉu xìu lẩm bẩm: “Anh chẳng thèm hỏi ý kiến của em gì cả.”
“Chuyện này còn cần phải hỏi ý kiến em sao?” Giang Nhiên không nhịn được mà đưa tay nhéo má cô một cái: “Nếu anh không đặt trước, có phải em định cứ thế kéo dài cho đến khi anh quên khuấy đi đúng không?”
Tô Lê khẽ ho một tiếng, biện minh: “Làm gì có, em đương nhiên sẽ ngoan ngoãn đi khám mà, anh không tin em sao?”
“Tin hay không thì trong lòng em tự hiểu rõ nhất còn gì?” Giang Nhiên vừa nói vừa tiếp tục nhéo má cô thêm cái nữa: “Cảm giác cũng không tệ.”
Tô Lê vội vàng đưa tay che mặt: “Đừng có tùy tiện nhéo mặt người ta chứ, gương mặt này tốn bao nhiêu tiền mới sửa được đấy.”
“Sửa sao?” Giang Nhiên có chút ngẩn người: “Anh đâu có nhớ là em từng đi phẫu thuật thẩm mỹ đâu nhỉ?”
“Phì.” Tô Lê bật cười thành tiếng: “Anh đương nhiên là không biết rồi, trước đây anh đâu có quen em.”
“Trước đây cũng không có.” Giang Nhiên khẳng định chắc nịch, hoàn toàn không nhận ra Tô Lê chỉ đang nói đùa: “Đừng hòng lừa được anh.”
“Em chỉ đang nói đùa thôi mà, anh thật chẳng có khiếu hài hước gì cả.” Ánh mắt Tô Lê lộ vẻ chê bai: “Anh thế này là không được rồi, phải chăm lên mạng giao lưu với giới trẻ nhiều vào, nếu không giữa chúng ta sẽ có khoảng cách thế hệ đấy.”
“Khoảng cách thế hệ dễ nảy sinh thế sao? Anh cũng chỉ lớn hơn em có sáu tuổi thôi mà.” Giang Nhiên lại đưa tay định nhéo má cô.
Tô Lê né tránh không cho anh chạm vào, cô kéo chăn che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt lén lút nhìn anh.
Giang Nhiên cũng không đùa với cô nữa, bầu không khí trở nên thoải mái hơn hẳn, những căng thẳng lo âu lúc nãy đều tan biến sạch sẽ.
Đúng lúc này, Đường Hạo đẩy cửa bước vào, trên tay xách một chiếc cặp lồng giữ nhiệt. Nhìn thấy Giang Nhiên và Tô Lê đang trò chuyện vui vẻ, anh ta không nhịn được mà lên tiếng: “Tôi còn chẳng biết là cô đã ăn rồi đấy.”
Tô Lê bỏ chăn xuống: “Anh đến đưa cơm cho em à?”
“Nếu cô ăn rồi thì thôi vậy.” Đường Hạo hừ lạnh một tiếng. Vốn dĩ vì chuyện của Trần Tiểu Du, cộng thêm những lời Tô Lê nói trước đó, anh ta định bụng sẽ quan tâm đến đứa em gái này nhiều hơn một chút. Vạn lần không ngờ tới, cô căn bản chẳng cần đến sự quan tâm của anh ta.
Giang Nhiên vốn cũng chẳng có thiện cảm gì với Đường Hạo, thấy anh ta nói vậy cũng chỉ nhướng mày, chẳng buồn để tâm đến suy nghĩ của đối phương.
Đường Hạo tự chuốc lấy sự mất mặt, sắc mặt sa sầm quay trở lại phòng bệnh của Trần Tiểu Du.