Đường Hạo diện bộ đồ cao cấp đắt tiền, dáng vẻ đạo mạo tựa lưng vào khung cửa, nhướng mày hỏi: “Sao thế, không chào đón anh à?”
Đáp lại lời hắn là tiếng đóng cửa dứt khoát không chút do dự của Tô Lê.
Đường Hạo lại bắt đầu gõ cửa, Tô Lê thiếu kiên nhẫn mở ra: “Sáng sớm thế này anh đến đây làm gì?”
Lần này hắn đã khôn ngoan hơn, trực tiếp lách người lẻn vào trong, đưa mắt đánh giá căn hộ một lượt: “Anh đã bảo rồi, việc gì em phải dọn khỏi nhà để đến ở cái nơi này chứ? Vừa nhỏ vừa hẹp, đến cái chân cũng chẳng có chỗ mà duỗi ra.”
Tô Lê đảo mắt khinh bỉ: “Người anh cũng chỉ có một mẩu, lấy đâu ra mà không có chỗ duỗi chân.”
“Chậc, em đang ăn cái gì thế này?” Đường Hạo đã đi tới phòng ăn, đưa tay nhón lấy một chiếc sủi cảo màu xanh biếc: “Cái loại sủi cảo màu mè thế này, nhìn qua đã thấy chẳng ra làm sao rồi.”
Nói đoạn, hắn trực tiếp tống luôn vào miệng.
“Chê dở mà anh vẫn ăn đấy thôi.” Tô Lê thật chẳng thể hiểu nổi người này rốt cuộc đến đây để làm gì.
Đường Hạo nuốt chửng miếng sủi cảo, thản nhiên đáp: “Nếu không phải vì đang đói thì anh mới thèm ăn nhé.”
Tô Lê cạn lời, cô cầm chiếc màn thầu đường đỏ lên hằn học cắn một miếng: “Anh đến chỗ tôi chỉ để ăn chực bữa sáng thôi à?”
Đường Hạo chẳng chút khách sáo, tự nhiên thưởng thức món bánh bao nhỏ. Những chiếc bánh tinh xảo chỉ vừa một miếng, tổng cộng có năm cái thì trong chớp mắt hắn đã chén sạch bốn cái rồi.
“Anh không thể đến thăm em được sao?” Sau khi ăn hết chỗ bánh bao, hắn nhìn Tô Lê, khóe môi khẽ nhếch lên đầy ẩn ý.
“Thăm tôi? Hay là anh đặc biệt đến đây để làm tôi chướng mắt?” Kể từ sau chuyện ở cuộc thi Siêu Cấp Tân Binh, Tô Lê cũng chẳng buồn giả lả với hắn như trước nữa. Dù sao cũng đã đắc tội rồi, sau này chắc chắn cũng chẳng có chuyện gì tốt đẹp.
“Em gái yêu quý của anh ơi, em nói thế làm anh đau lòng quá đấy.” Đường Hạo ăn xong có chút khát nước, hắn tự nhiên rót cho mình một ly sữa, hoàn toàn không coi mình là người ngoài: “Hôm nay anh đến là muốn thông báo cho em hai việc.”
Tô Lê cúi đầu húp cháo, hoàn toàn chẳng buồn để tâm đến hắn. Dù sao thì từ miệng hắn cũng chẳng thốt ra được điều gì tốt lành.
“Việc thứ nhất, đại thọ bảy mươi của bà nội sắp đến rồi, em phải về nhà một chuyến.”
Động tác cầm thìa của Tô Lê khựng lại một nhịp, sau đó cô thản nhiên cầm lấy khăn giấy bên cạnh lau miệng, lạnh lùng đáp: “Đại thọ của bà, tôi việc gì phải về đó góp vui để làm bà không thoải mái chứ?”
Lão phu nhân nhà họ Đường nổi tiếng là người trọng nam khinh nữ. Khi còn nhỏ, nguyên chủ Đường Sương thường xuyên bị bà mắng nhiếc, thậm chí còn bị phạt quỳ. Lúc đó cô còn chưa đầy mười tuổi, vậy mà đã phải quỳ suốt ba tiếng đồng hồ mà không được ăn cơm.
Chính vì những chuyện đó mà ngay khi có khả năng kiếm tiền, Đường Sương đã dứt khoát rời khỏi nhà họ Đường để ra ngoài sống tự lập. Một người như lão phu nhân, có lẽ cũng chẳng muốn nhìn thấy đứa cháu gái này trong ngày đại thọ của mình đâu.
“Đường Sương, hiện tại em vẫn là người của nhà họ Đường. Dù em có muốn hay không thì cũng phải nể mặt bà một chút.” Đại thọ của lão chủ mẫu mà cháu gái lại không có mặt, chuyện này sẽ khiến nhà họ Đường mất mặt vô cùng.
“Được rồi, tôi biết rồi.” Ánh mắt Tô Lê lạnh lẽo: “Còn việc thứ hai là gì, nói xong thì mau biến đi cho khuất mắt tôi.”
“Giận rồi sao?” Đường Hạo khẽ cười thành tiếng: “Bao nhiêu năm rồi mà cái tính nết này của em vẫn chẳng sửa được. Vậy nếu anh nói cho em biết việc thứ hai...”
“Bớt nói nhảm đi.” Đôi lông mày thanh tú của Tô Lê khẽ nhíu lại: “Tôi không muốn đứng đây đôi co với anh. Đường Hạo, tình hình hiện tại giữa chúng ta thế nào anh là người rõ nhất, việc gì phải làm bộ làm tịch như vậy?”
Đường Hạo đè nén sự xao động trong lòng, chậm rãi nói: “Việc thứ hai, anh đã ký hợp đồng với Trần Tiểu Du rồi, sau này cô ấy sẽ là đàn em của em. Em nhớ phải quan tâm, dìu dắt cô ấy cho tốt đấy.”
Đây vốn là chuyện nằm trong dự tính của cô. Thứ hạng của Trần Tiểu Du không liên quan gì đến việc cô ta có được ký hợp đồng ra mắt hay không, bởi Đường Hạo vốn chẳng phải hạng người dễ dàng bỏ cuộc như vậy.
“Anh ký với ai thì liên quan gì đến tôi? Có anh ở đó rồi, còn cần người khác dìu dắt sao? Hơn nữa, anh cũng đâu có thật lòng mong cô ta nổi tiếng.”