Đường Hạo vất vả lắm mới giải quyết xong xuôi việc ở công ty, thoát khỏi mớ rắc rối bủa vây thì đã hai tuần trôi qua.
Lúc này, Trần Tiểu Du cũng đã bị loại khỏi cuộc chơi.
Anh ngồi trong văn phòng, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đang phát đoạn video của Tô Lê tại hiện trường cuộc thi Siêu Cấp Tân Binh, nụ cười trên môi mang theo vẻ lạnh lẽo đầy giễu cợt.
Đó là ngày Trần Tiểu Du bị loại, chiếc váy màu cam rực rỡ của Tô Lê như muốn thiêu đốt ánh mắt Đường Hạo, khiến anh không thể rời mắt.
Anh đưa tay ra, không kìm lòng được mà vuốt ve gương mặt cô gái xinh đẹp quá mức trên màn hình. Ngón tay anh dừng lại nơi khóe môi cô, ánh mắt hiện rõ vẻ si mê không thể che giấu.
Ban đầu anh chỉ muốn xem tình hình lúc đó, nào ngờ lại bị Tô Lê mê hoặc đến mức tâm thần điên đảo. Tại sao cô nhất định phải là em gái anh chứ...
Trong mắt Đường Hạo lóe lên những tia sáng khác lạ. Cô vừa bướng bỉnh lại vừa xinh đẹp, khiến người ta chỉ muốn giam cầm cô thật chặt. Dáng vẻ cô vùng vẫy giãy giụa chắc chắn cũng sẽ vô cùng tuyệt mỹ.
Trái tim anh như nứt ra một khe hở, những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu nay trỗi dậy, kéo theo đó là bóng tối bao trùm lấy tâm hồn đã bị mục nát.
Đường Hạo nhấc điện thoại trên bàn, gọi cho trợ lý: “Đưa Đường Sương đến gặp tôi.”
Trợ lý có chút ngơ ngác: “Bây... bây giờ ạ?”
“Đúng vậy, ngay lập tức!”
“Nhưng mà... tiểu thư Đường Sương hiện không có ở thành phố S.” Trợ lý muốn khóc mà không ra nước mắt. Việc đưa một nghệ sĩ suốt ngày chạy đôn chạy đáo khắp nơi về bên cạnh ông chủ thật sự là quá khó khăn.
Đường Hạo không nhịn được mà chửi thề một tiếng, ném mạnh điện thoại xuống.
“Đường Sương! Có giỏi thì cô trốn cả đời đi!” Đường Hạo gằn giọng thốt ra từng chữ đầy ác hiểm.
Trong khi đó, Đường Sương đang chụp ảnh bìa tạp chí bỗng cảm thấy mũi hơi ngứa, vợi vàng che miệng hắt hơi một cái. Tại hiện trường buổi chụp, bất kể hành động nào cô cũng phải quán triệt một chữ: Đẹp.
Cho dù là hắt hơi hay xì mũi cũng vậy.
“Ký chủ, độ hảo cảm của nam chính đối với cô thật sự quá kỳ quái, cô nên chú ý một chút.” 2333 lo lắng hiện ra bảng điều khiển, trên đó hiển thị đường cong hảo cảm của Đường Hạo.
Không, đây mà gọi là đường cong sao? Phải gọi là đường gấp khúc mới đúng.
Độ hảo cảm vừa mới tăng vọt lên mức vô hạn, ngay giây sau đã lao dốc không phanh như rơi xuống vực thẳm, cảm giác như đang nhảy múa giữa thiên đường và địa ngục vậy.
Khóe môi Tô Lê giật giật: “Đường Hạo là một tên biến thái, không thể dùng tiêu chuẩn của người bình thường để đo lường được. Tôi sẽ chú ý.”
2333 cất bảng điều khiển, gật gật cái đầu ếch xanh rồi ngoan ngoãn bay sang một bên để không làm phiền Tô Lê.
Thực tế, 2333 hiện tại rất ít khi can thiệp vào nhiệm vụ của cô, nó thường chỉ ở trong không gian hệ thống. Nhưng lần này biến động hảo cảm của Đường Hạo quá lớn, khiến chip của nó cũng bị rối loạn. Dù sao đó cũng là Khí vận chi tử, người duy trì sự cân bằng của thế giới, ngay cả nó cũng bị ảnh hưởng.
Sau khi nghỉ ngơi, Tô Lê lại lao vào buổi chụp hình căng thẳng. Khả năng biểu đạt của cô quá mạnh mẽ, khiến nhiếp ảnh gia gần như phát cuồng vì một nghệ sĩ như vậy.
Sau khi kết thúc buổi chụp với hiệu suất cực cao, Tô Lê phải bay gấp về thành phố S ngay trong đêm. Tất nhiên, cô không hề biết rằng khi máy bay vừa cất cánh, Đường Hạo đã đích thân đến sân bay đợi cô.
Giữa ngón tay anh kẹp một điếu xì gà, làn khói nhạt lan tỏa trong khoang xe rộng lớn, ánh mắt anh tràn ngập vẻ lạnh lùng vô tận.
Tài xế và trợ lý đều không dám lên tiếng, chỉ cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình vì sợ chọc giận ông chủ.
Và thứ phá vỡ sự tĩnh lặng đó là một cuộc điện thoại.
Người gọi: Trần Tiểu Du.