Hôm nay Đường Hạo diện một bộ đồ cực kỳ thời thượng, mái tóc được vuốt gọn ra sau, để lộ đôi mắt đào hoa đầy phong tình không chút che giấu. Anh ta dạo một vòng quanh hậu trường, thành công thu hút mọi ánh nhìn của các cô gái, khiến ai nấy đều không kìm lòng được mà muốn tiến lại gần. Nhưng vì giữ kẽ và e ngại thân phận của anh, họ chỉ dám dùng ánh mắt nóng bỏng dõi theo bóng hình ấy.
Sau khi buông vài lời trêu hoa ghẹo nguyệt, Đường Hạo rời đi và tình cờ chạm mặt Tô Lê.
“Đường Hạo, có phải anh lo lắng tôi sẽ loại bỏ Trần Tiểu Du của anh không?”
“Sương Sương nhỏ bé của anh, em thật là ngây thơ quá.” Đường Hạo hơi cúi người, ngón tay khẽ chạm lên trán cô, “Em tưởng rằng chỉ dựa vào một mình em mà có thể quyết định được sự đi ở của một người sao?”
“Thật sự chỉ có một mình tôi sao? Đường Hạo, trong lòng anh hẳn phải rõ đài truyền hình đã có không ít người bất mãn với anh rồi.” Tô Lê nhếch môi, “Anh thật sự muốn vì một người phụ nữ mà từ bỏ cả một đống lợi ích sao?”
“Lợi ích? Sương Sương, em vẫn chưa hiểu sao, từ khi có Trần Tiểu Du, tỷ suất người xem của chương trình này đã cao đến mức nào.” Đường Hạo đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, ánh mắt thoáng hiện vẻ nguy hiểm. “Hơn nữa, em biết không? Anh mong chờ được nhìn thấy dáng vẻ thất vọng của em đến nhường nào.”
Tô Lê lùi lại hai bước, cau mày: “Cái tư tưởng biến thái này của anh có thể thu lại được không?”
“Thật sự biến thái đến vậy sao?” Đường Hạo đứng thẳng người, ánh mắt trở nên trong trẻo lạ thường, “Anh chỉ đơn thuần muốn chơi một trò chơi thôi mà.”
“Trò chơi này thật sự rất buồn nôn.” Tô Lê không giấu nổi vẻ chán ghét, xoay người muốn bỏ đi.
Đường Hạo nhanh tay giữ cô lại, cúi đầu cảnh cáo: “Sương Sương, anh khuyên em tốt nhất nên từ bỏ đi.”
“Đường Hạo!” Tô Lê vùng ra khỏi tay anh, cao giọng quát lớn.
Những nhân viên đi ngang qua hành lang không khỏi ngoái nhìn. Một người đàn ông cao ráo, điển trai đang lôi kéo một cô gái trẻ với nhan sắc thanh tú tuyệt trần, cảnh tượng này nhìn thế nào cũng thấy đầy ám muội. Hơn nữa, cô gái đó lại chính là nữ thần nổi tiếng của giới giải trí – Đường Sương, đây quả thực là một tin bát quái động trời.
“Trời ạ, đó là Đường Sương kìa!”
“Đó là Đường Sương và bạn trai cô ấy sao? Đẹp đôi quá đi mất!”
“Nhưng hình như họ đang cãi nhau thì phải.”
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi, họ nghe thấy bây giờ.”
Tô Lê và Đường Hạo dĩ nhiên đều nghe thấy. Đường Hạo nở nụ cười đầy thích thú, còn Tô Lê thì vô cùng giận dữ.
Đối đầu với một kẻ biến thái mặt dày, chỉ có thể mặt dày hơn hắn. Vấn đề là, đối mặt với Đường Hạo, Tô Lê chỉ muốn đấm cho hắn một trận.
Khó khăn lắm mới thoát khỏi tên biến thái Đường Hạo, Tô Lê sa sầm mặt mày đi về phía ghế giám khảo, ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm.
“Chị Đường Sương, chị điều chỉnh biểu cảm một chút đi, lát nữa là lên sóng trực tiếp rồi, lỡ như...” Một vị giám khảo bên cạnh lên tiếng nhắc nhở.
Tô Lê nhếch môi, nở một nụ cười chuẩn mực: “Được rồi, tôi biết rồi.”
Cô chẳng có chút thiện cảm nào với vị giám khảo đã bị Đường Hạo mua chuộc này, nhưng vì ống kính máy quay, cô vẫn cần phải giao lưu với các giám khảo khác, tỏ ra một bộ dạng vui vẻ.
Vị giám khảo kia nhún vai, anh ta biết Tô Lê và Đường Hạo là anh em, cũng hiểu rõ mâu thuẫn giữa hai người. Thế nhưng, so với Tô Lê, anh ta đương nhiên muốn nịnh bợ Đường Hạo hơn, dù sao anh ta mới là người nắm quyền của tập đoàn họ Đường. Đắc tội với Tô Lê hậu quả không quá nghiêm trọng, nhưng nếu đắc tội với Đường Hạo, e rằng anh ta sẽ không còn đường sống trong giới này nữa.
Mười phút sau, chương trình truyền hình trực tiếp “Siêu Cấp Tân Tú” chính thức bắt đầu.
Vòng đầu tiên là ba nhóm thí sinh cùng biểu diễn, sau đó giám khảo sẽ chấm điểm. Nhóm có số điểm cao nhất sẽ được tiến thẳng vào vòng hai, trong khi hai nhóm còn lại sẽ phải chọn ra ba người có biểu hiện kém nhất để bước vào vòng đối đầu.