Đường Hạo là một kẻ vô cùng ích kỷ. Để thỏa mãn những dục vọng thầm kín không thể để ai biết của mình, hắn sẵn sàng để cô em gái mới mười bốn tuổi phải một mình đối mặt với hiểm nguy. Thậm chí khi gặp Trần Tiểu Du, hắn còn không kiềm chế được ý muốn hủy hoại cô ấy.
Về sau, hắn thực sự đã đem lòng yêu Trần Tiểu Du. Tình yêu khiến con người ta trở nên sợ hãi, hắn lo sợ những chuyện dơ bẩn của mình sẽ bị cô phát hiện, nên đã nảy ra ý định tìm một kẻ thế thân gánh tội. Và Đường Sương – người vốn luôn khiến Trần Tiểu Du vừa sợ hãi vừa chán ghét – đã trở thành lựa chọn hoàn hảo nhất.
Hắn giăng ra một cái bẫy, để Trần Tiểu Du tự mình phát hiện ra rằng kẻ từng suýt khiến cô bị quy tắc ngầm chính là Đường Sương. Lòng cô tràn ngập oán hận, mọi sự chán ghét bùng lên mạnh mẽ, không cách nào kìm nén được.
Dù hiểu rằng tạm thời chưa thể động vào Đường Sương, nhưng những chuyện này đã thổi bùng ngọn lửa hận thù trong lòng Trần Tiểu Du. Cô cố gắng đè nén cảm xúc, cuối cùng vẫn gả vào nhà họ Đường với hình tượng một cô gái thanh thuần đáng yêu, rồi bắt đầu lên kế hoạch trả thù.
Đường Sương từng phê phán cô trước mặt bao nhiêu khán giả rằng ngoài gương mặt ra thì chẳng được tích sự gì, vậy thì cô sẽ khiến Đường Sương ngay cả gương mặt cũng không còn giữ nổi.
Cô thiết kế khiến Đường Sương bị hủy dung, ép cô phải rút lui khỏi giới giải trí. Sau đó, cô lại tìm đến những kẻ cũng ôm hận với Đường Sương, bắt cóc cô ấy rồi đem dâng cho gã giám đốc từng muốn dùng quy tắc ngầm với mình năm xưa.
Đường Sương chịu tận nhục nhã, cuối cùng chọn cách tự sát. Đến khi Đường Hạo điều tra sự việc, hắn mới bàng hoàng nhận ra kẻ đứng sau tất cả lại chính là Trần Tiểu Du – người vợ hắn yêu thương nhất.
Hàng đêm, Đường Hạo đều mơ thấy gương mặt đầy oán hận của Đường Sương. Cuối cùng, hắn không thể chịu đựng thêm được nữa mà đối chất với Trần Tiểu Du. Lúc này, cô mới lộ ra bộ mặt thật sự của mình.
Cô chẳng phải là cô gái đơn thuần, trắng trong như tờ giấy trắng. Cô đã sớm nếm trải những góc khuất đen tối, trái tim cô đã lặng lẽ nhuốm màu đen kịt. Chỉ là cô hiểu rõ Đường Hạo thích vẻ thanh thuần sạch sẽ của mình, nên mới ngụy trang quá đỗi hoàn hảo.
Chỉ có điều, với chỉ số thông minh của mình, kế hoạch của cô vẫn không thể vẹn toàn, để lại những sơ hở cho cuộc điều tra.
Đường Hạo hối hận khôn nguôi nhưng mọi chuyện đã chẳng thể quay đầu. Em gái hắn đã chết, mà hắn lại không nỡ xuống tay với người đàn bà mình đã yêu sâu đậm bao năm. Trong lòng hắn, Trần Tiểu Du nặng tựa ngàn cân, không ai có thể sánh bằng. Chỉ có thời gian mới có thể khiến tình cảm hắn dành cho cô dần dần biến chất...
Sau khi Đường Sương tự sát, oán niệm của cô vương vấn mãi không tan. Cô muốn báo thù, muốn trừng phạt người anh trai đã bắt cô gánh tội thay, và cả Trần Tiểu Du kẻ đã hại đời mình.
Thế là, Tô Lê đã đến.
Thời điểm hiện tại vẫn đang ở trong chương trình tuyển tú. Vừa mới đến, cô đã phải hứng chịu một "cú sốc" từ giọng hát của Trần Tiểu Du. Phải nói sao nhỉ, cô ta hoàn toàn không có chút thiên phú ca hát nào, gần như chẳng có câu nào đúng nhạc điệu, nhảy nhót thì loạn cào cào, trật nhịp một cách hoàn hảo...
Sắc mặt Tô Lê lập tức sa sầm lại. Một người phụ nữ như thế này làm sao có thể nổi bật mà lọt vào tận Top 30 được chứ?
Sau khi Trần Tiểu Du diễn xong, cô ta đứng đó với vẻ ngoan ngoãn, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn chằm chằm vào các vị giám khảo.
Các giám khảo đối mặt với màn trình diễn như tra tấn lỗ tai này đều cảm thấy sống không bằng chết. Khốn nỗi cấp trên đã có yêu cầu cứng nhắc là không được loại cô ta, nên họ đành phải vắt óc tìm ra ưu điểm.
Nào là dũng cảm thử thách bản thân, mang lại cảm giác mới mẻ, thú vị và đặc biệt...
Tô Lê nghe mà khóe miệng giật giật. Chẳng trách cư dân mạng chửi bới không ngớt, nhìn qua là biết có khuất tất rồi. Thế là, cô theo đúng lệ thường mà buông lời phê bình gay gắt, trực tiếp đẩy cô ta vào vị trí chờ loại. Cho dù cô ta có cách để quay lại, Tô Lê cũng không muốn nương tay.
Loại người này vào giới giải trí để làm gì cơ chứ?