“Không làm thầy nữa sao?” Tạ Tây Hy lập tức sững người, “Tại sao? Là em quá ngu ngốc sao? Nhưng em đã rất cố gắng rồi mà.”
Rõ ràng chị dâu cô còn khen cô có thiên phú, sao Diệp Triết lại xem thường cô như vậy? Tạ Tây Hy cảm thấy ấm ức vô cùng.
Thấy cô bộ dạng như thế, Diệp Triết cũng chỉ biết bất lực, thở dài: “Em thật sự rất ngu ngốc.”
Tây Hy cắn môi, nén mãi cũng không nén được, khóe mắt đã ửng đỏ.
Cảm giác bị phủ nhận mọi nỗ lực quả thực khiến người ta đau lòng.
Diệp Triết vừa thấy cô sắp khóc, liền vội vàng bước tới đỡ lấy vai cô: “Chẳng lẽ sắp khóc rồi à? Sao mà yếu đuối thế, em còn nghe anh nói tiếp không?”
“Nếu là mắng mỏ thì em không nghe đâu.” Tây Hy giận dỗi.
“Không phải mắng, là khen đấy.”
“Thật… thật vậy sao?” Tây Hy nghi ngờ nhìn anh, khoảng cách dường như quá gần, đến nỗi cô có thể nhìn rõ từng sợi mi dài của anh.
Cô không hiểu sao, bỗng thấy trong lòng kỳ kỳ, muốn lùi lại, lại phát hiện mình đã bị giam cầm. Một hồi hoảng hốt mơ hồ trào dâng, cứ như có điều gì đang tuột khỏi tầm kiểm soát.
“Tạ Tây Hy,” giọng Diệp Triết dịu xuống, anh nhìn thẳng vào mắt cô, buộc cô phải đối diện, “Anh không làm thầy của em nữa, anh làm bạn trai em, em thấy thế nào?”
“Cái… cái gì?” Tây Hy cảm giác mình có lẽ đang hoảng tưởng.
Người mà mình luôn sợ hãi, lại nói muốn làm bạn trai mình? Đây là chuyện đáng sợ kiểu gì vậy!
“Làm bạn trai em, sau này sẽ không mắng em, không quát em nữa, em cũng sẽ không còn sợ anh. Thế chẳng phải rất tốt sao?” Anh đưa tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô, nhưng lại bị chiếc vương miện nhỏ trên đầu cô đâm trúng tay.
Hửm, vẫn là một tiểu công chúa gai góc.
“Cái này… Nhưng em chưa từng nghĩ tới.” Tây Hy không biết phải từ chối thế nào. Từ nhỏ cô vốn dĩ không phải người giỏi từ chối. Gặp chuyện kiểu này, phản ứng đầu tiên luôn là trốn tránh.
Ví dụ như lúc nãy, cô đã trốn từ tiệc cưới chạy đến tận nơi này, không muốn bị người ta tìm thấy. Còn bây giờ… cô phải trốn đi đâu?
Tây Hy cảm thấy vô cùng đau đầu.
“Vậy em có thể nghĩ ngay bây giờ.” Diệp Triết buông cô ra, “Chuyện này thật ra rất có lời cho em đấy. Nếu anh làm bạn trai em, về sau muốn anh làm gì, chỉ cần làm nũng một chút là anh sẽ đầu hàng. Em cũng không cần lo anh mắng hay phê bình em, ngược lại em còn có thể mắng anh, chê trách anh thoải mái. Thế nào, có phải rất lợi không?”
Tây Hy tuy không được thông minh lắm, nhưng cũng không đến mức ngu ngốc như vậy. Cô khẽ nheo mắt, nhìn anh: “Vậy là… anh thích em sao?”
“Dĩ nhiên.” Diệp Triết gật đầu.
“Em chưa từng nghe nói, thích một người lại suốt ngày quát mắng người ta. Cô xem anh trai em với chị dâu em đi, bình thường nói chuyện đều nhẹ nhàng dịu dàng, anh ấy trước kia nổi tiếng là người lạnh lùng ít nói. Kiểu như vậy mới là thật lòng thích, anh mới không phải!”
Tây Hy tự hào nghĩ mình thông minh lắm, đâu dễ bị anh lừa như vậy.
Diệp Triết không ngờ, tình cảm đầu tiên thua dưới tay Tạ Bắc Dương, tình cảm thứ hai lại tiếp tục thua anh ta thêm lần nữa.
Tạ Bắc Dương: “Hừ.”
“Tây Hy, mỗi người biểu đạt tình cảm đều khác nhau…”
“Vậy biểu đạt của anh là quát mắng em sao?” Tây Hy lập tức phản bác.
Diệp Triết nghẹn họng. Anh thực sự nghiêm khắc đến mức khó gần trong công việc, nhưng giờ đây lại thành trở ngại khi theo đuổi người yêu?
“Tây Hy, anh thề từ nay sẽ không bao giờ quát em nữa.”
Tây Hy suy nghĩ một lúc, rồi chậm rãi nói: “Lời nói suông chẳng có bằng chứng, trước cứ để em xem đã.”
Diệp Triết: ….
Anh có thể làm gì đây? Anh chỉ còn cách đồng ý mà thôi.
Thế là chẳng mấy chốc, cả nhóm trong xưởng làm việc đều phát hiện ra, thầy Diệp của họ dường như đã trở thành một người khác.
Thật đáng sợ!!!
…