Chương 2552: Tổng tài và hóa trang sư 75

Người phụ nữ này cô vốn chẳng lạ lẫm gì, chính là Trần Nguyệt Băng, đứa con riêng của nhà họ Trần ở thành phố S, mới được nhận tổ quy tông vài năm trước. Trước đó, cô ta đã là Ảnh hậu trẻ tuổi nhất giới giải trí, hiện tại cũng chỉ mới hai mươi lăm tuổi, tiền đồ xán lạn lại vô cùng được sủng ái.

Tạ Nam Kỷ trước nay vốn chẳng coi người phụ nữ này ra gì. Cho dù Trần Nguyệt Băng có xinh đẹp tuyệt trần, được xưng tụng là nữ thần quốc dân đi chăng nữa, thì trong mắt cô, đó cũng chỉ là một kẻ dựa hơi đàn ông để leo lên đỉnh cao mà thôi.

Tuổi đời còn trẻ mà đã nắm giữ những giải thưởng danh giá, sau lưng lại có một dàn đàn ông ưu tú say mê đến thần hồn nát thần tính, vậy mà bản thân cô ta lúc nào cũng tỏ vẻ thanh cao thoát tục như đóa hoa trên đỉnh núi tuyết.

Tất cả những thứ đó chẳng qua chỉ là diễn cho người ngoài xem, nếu không thì tại sao lúc này cô ta lại chủ động ngồi xuống bên cạnh cô chứ?

Ánh mắt Tạ Nam Kỷ lướt qua một lượt trên người đối phương, rồi mới nhàn nhạt lên tiếng: “Trần tiểu thư bận rộn như vậy, không ở phim trường đóng phim cho tốt, sao lại rảnh rỗi đến đây thế này?”

Trần Nguyệt Băng khẽ mỉm cười, trông vô cùng dịu dàng và đoan trang: “Dù bận đến mấy cũng không thể vắng mặt trong bữa tiệc của nhà họ Tạ được, đây chẳng phải là dịp hiếm có sao?”

“Phải rồi, cũng là dịp hiếm hoi để gặp được anh trai tôi đúng không, Trần tiểu thư?” Khóe môi Tạ Nam Kỷ nhếch lên, trong mắt tràn ngập vẻ châm chọc.

Sắc mặt Trần Nguyệt Băng vẫn không hề thay đổi, ánh mắt cô ta hướng về phía Thư Túc cách đó không xa. Cái nhìn lướt qua khuôn mặt tinh xảo diễm lệ rồi dừng lại nơi xương quai xanh trắng ngần của cô: “Tiểu thư Thư đây quả thực xinh đẹp mê người, hèn gì Tạ tiên sinh lại say đắm cô ấy đến vậy.”

“Cô tưởng Thư Túc chỉ có mỗi khuôn mặt đẹp thôi sao?” Tạ Nam Kỷ cười lạnh, “Tôi không biết cô nghe ngóng từ đâu rằng quan hệ giữa tôi và Thư Túc không tốt, nhưng tôi cũng nói cho cô biết, tôi ghét Thư Túc thật đấy, nhưng tôi cũng chẳng ưa gì cô. Muốn trở thành người phụ nữ bên cạnh Tạ Bắc Dương thì tự mình đi mà tranh thủ, đừng hòng mơ tưởng nhúng tay từ chỗ tôi.”

Tạ Nam Kỷ vốn kiêu ngạo lại tự phụ, làm sao có thể hạ mình hợp tác với loại phụ nữ mà cô khinh miệt như thế này?

Lúc này sắc mặt Trần Nguyệt Băng mới hơi biến đổi. Dù cô ta có khéo léo đưa đẩy hay tâm cơ sâu xa đến đâu, đối mặt với một Tạ Nam Kỷ hoàn toàn không thèm phối hợp thế này cũng đành bó tay. Cô ta hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Tạ tiểu thư, quan hệ của cô và Tạ tiên sinh cũng chẳng mấy tốt đẹp, cô không lo lắng sau này anh ấy sẽ đối xử tệ với cô sao? Nhưng nếu cô hợp tác với tôi, đến lúc đó tôi còn có thể nói giúp cô vài câu, chẳng phải sao?”

“Trần Nguyệt Băng, bớt dùng mấy cái trò đó để lừa gạt tôi đi. Loại phụ nữ dựa vào đàn ông để ngoi lên như cô, một khi đã bám được vào Tạ Bắc Dương thì chẳng biết sẽ nịnh bợ đến mức nào đâu. Ai mà biết được cô có vì muốn lấy lòng anh ta mà quay sang hại tôi không?” Tạ Nam Kỷ bắt đầu mất kiên nhẫn, “Tạ Bắc Dương ở ngay đằng kia kìa, muốn trèo cao thì tự đi mà quyến rũ anh ta, đừng có đến làm phiền tôi.”

Nói xong, Tạ Nam Kỷ dứt khoát đặt ly rượu trong tay xuống bàn, đứng dậy bỏ đi.

Trần Nguyệt Băng cầm chiếc ly cao cổ thanh mảnh, không tự chủ được mà siết chặt lấy. Cô ta rũ mắt, che giấu đi sự hung ác nơi đáy mắt.

Cô ta vốn tưởng Tạ Nam Kỷ dễ bị dắt mũi, không ngờ lại bị sỉ nhục như vậy, điều này khiến cô ta khó lòng chấp nhận. Thế nhưng, dù có thế nào cô ta cũng chỉ là một đứa con riêng, gã anh trai cùng cha khác mẹ ở nhà lại càng chướng mắt cô ta. Đợi đến khi hắn thừa kế nhà họ Trần, e rằng kết cục của cô ta còn thảm hại hơn Tạ Nam Kỷ nhiều.

Chính vì vậy, cô ta mới muốn dùng cách này để tiếp cận Tạ Nam Kỷ, từ đó tìm cơ hội bám lấy Tạ Bắc Dương.

Cô ta ngước mắt nhìn về phía Thư Túc đang đi bên cạnh Tạ Bắc Dương, sâu trong đáy mắt là một tia đố kỵ không sao xóa nhòa được.

Thư Túc sóng vai đứng cùng Tạ Bắc Dương, mỉm cười xã giao với những người đang vây quanh. Chỉ là không hiểu sao, cô luôn cảm thấy có một ánh mắt cứ chằm chằm nhìn mình, khiến cô cảm thấy không thoải mái chút nào.

BÌNH LUẬN