Sáng sớm hôm sau, Tạ Tây Hy hăm hở chạy đến gõ cửa phòng Tô Lê, nhưng rồi cô nàng phải đứng hình khi thấy người ra mở cửa lại chính là anh trai mình.
Tạ Tây Hy ngơ ngác ngước nhìn Tạ Bắc Dương, người đang mang gương mặt thiếu ngủ nên sắc diện chẳng mấy tươi tỉnh: “Anh... sao anh lại ở đây?”
Tạ Bắc Dương nhếch môi, giọng điệu có phần xấu xa: “Tôi ngủ ở đây thì có vấn đề gì sao?”
Tạ Tây Hy lập tức liên tưởng đến chuyện gì đó, vội vàng lấy tay che mặt: “Sao anh có thể nói chuyện này trước mặt em chứ!”
Tạ Bắc Dương cạn lời: “Tôi đã nói gì đâu? Sáng sớm cô làm cái gì thế?”
“Em tìm chị dâu cùng đi đến đoàn phim mà.” Tạ Tây Hy vẫn che mặt không chịu buông, thầm nghĩ anh trai mình sao lại trở nên lưu manh thế này, chẳng giống lúc trước chút nào.
Tạ Bắc Dương ngược lại có chút nhìn cô bằng con mắt khác, anh nghiêng người nhường đường cho cô vào phòng: “Anh cứ tưởng cô không muốn đi nữa chứ.”
Tạ Tây Hy bước vào trong ngó nghiêng một chút, thấy cửa phòng vệ sinh đang đóng thì ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sofa: “Sao em lại không muốn đi? Em thấy ở đoàn phim rất tốt, lại còn học hỏi được nhiều điều từ chị dâu. Gần đây kỹ thuật trang điểm của em đã tiến bộ lắm rồi đấy.”
Tô Lê vừa vệ sinh cá nhân xong bước ra khỏi phòng tắm thì nghe thấy lời này, cô mỉm cười nói: “Là do em có thiên phú lại còn chăm chỉ nữa.”
Tạ Tây Hy thấy cô ra thì lập tức sáp lại gần: “Chị dâu, nếu chị xong rồi thì chúng ta cùng đi ăn sáng nhé.”
Tô Lê gật đầu: “Đi thôi.”
Tạ Bắc Dương đứng chôn chân tại chỗ, cảm thấy mình hoàn toàn bị ngó lơ.
Vì đêm qua tâm trạng quá đỗi giày vò nên anh trằn trọc mãi đến gần sáng mới chợp mắt được một lát. Vừa rồi bị tiếng gõ cửa của Tạ Tây Hy đánh thức, anh còn chưa kịp đánh răng rửa mặt thì Tô Lê đã bị con bé kia “bắt” đi mất.
Cái bóng đèn này thật sự không nên tồn tại trên đời mà.
Anh lầm lũi bước vào phòng vệ sinh, cầm lấy bàn chải Tô Lê vừa dùng xong để đánh răng, chẳng hề cảm thấy có gì không ổn.
Lão gia họ Tạ vốn có thói quen sinh hoạt của người già nên giờ này đã thức dậy, ông đang ngồi thong thả xem báo. Nghe thấy tiếng bước chân đi xuống, ông quay đầu nhìn Tô Lê, ôn hòa hỏi: “Là Thư tiểu thư phải không? Đêm qua cháu nghỉ ngơi tốt chứ?”
Hôm qua ông lên lầu sớm nên không biết chuyện gì xảy ra sau đó. Chỉ là sáng nay lúc thức dậy nghe quản gia kể lại mọi chuyện, trong đó có nhắc đến Tô Lê. Lúc này thấy cô dáng vẻ ngoan ngoãn, lại lễ phép hiểu chuyện, trong lòng ông cũng thầm hài lòng.
Tô Lê và Tạ Tây Hy chào hỏi ông xong thì cùng nhau vào phòng ăn.
Bữa sáng của nhà họ Tạ được chuẩn bị vô cùng phong phú với đủ loại món ăn. Cô múc một bát cháo đậu đỏ, lấy thêm một miếng bí ngô hấp rồi chậm rãi thưởng thức. Tạ Tây Hy thì khác, cô nàng cái gì cũng muốn nếm thử một chút, chẳng mấy chốc đã ăn no căng bụng.
“Chị dâu, em nói chị nghe, sáng nay em dậy sớm nên có nghe ngóng được chút tin tức về Tạ Nam Khởi đấy.” Tạ Tây Hy thấy xung quanh không có người liền ghé sát tai Tô Lê thì thầm.
“Sao thế?” Tô Lê nhướng mày hỏi.
“Hôm qua bác cả đưa chị ta về muộn lắm, chị ta còn làm loạn một trận, tay xách nách mang bao nhiêu túi lớn túi nhỏ mới chịu để người ta dỗ dành về nhà.” Giọng Tạ Tây Hy vừa có chút khinh miệt, lại vừa có chút ghen tị.
“Có những người là như vậy, dù họ có làm gì đi chăng nữa thì vẫn luôn có người sẵn sàng tha thứ. Tây Hy, em cứ làm tốt việc của mình là được rồi.” Tô Lê biết Tạ Tây Hy thật ra rất ngưỡng mộ Tạ Nam Khởi, nhưng mỗi người một số phận, những chuyện này thật sự rất khó thay đổi.
Tạ Tây Hy gật đầu: “Em chỉ cảm thấy chị ta quá không biết trân trọng những gì mình đang có.”
“Đợi đến khi mất đi rồi, chắc chắn cô ta sẽ hối hận thôi.” Tô Lê nói một câu đầy ẩn ý. Studio của cô dưới sự bận rộn của trợ lý và Diệp Triết đã sắp sửa khai trương, và cô cũng đã đến lúc phải bắt tay vào làm một vài chuyện rồi.