Chương 2527: Tổng tài và hóa trang sư 50

Tạ Lão gia đã cao tuổi, chẳng thể chịu đựng nổi những chuyện chướng tai gai mắt này nữa. Đứa cháu gái ông từng hết mực cưng chiều giờ đây ngày càng trở nên ngông cuồng, mất hết chừng mực. Ngay cả đứa con trai ăn chơi trác táng của ông trước đây cũng chưa từng đối xử với người khác tàn nhẫn như vậy.

Ông khẽ thở dài, lẳng lặng trở về phòng trước khi Tạ Nam Khởi kịp quay lại.

Vợ chồng Tạ tiên sinh nhìn hai anh em mà lòng đầy áy náy. Tạ Tây Hy vốn có gương mặt xinh đẹp như hoa, nếu chẳng may bị món đồ kia đập trúng, e là sẽ hủy dung mất. Thậm chí, nếu không may trúng vào mắt thì hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Dù Tạ Nam Khởi không cố ý, nhưng sự việc này quá mức nghiêm trọng. Nếu không có Tạ Đông Đông liều mình che chắn, chuyện gì sẽ xảy ra đây?

Lúc này Tạ Tây Hy mới bắt đầu thấy sợ hãi. Cô vừa lo cho Tạ Đông Đông, vừa run rẩy không thôi, cả người thu mình lại trên ghế sofa. Ký ức xa xăm bỗng chốc ùa về, hình ảnh kẻ cầm kéo lẻn vào phòng cắt trụi tóc cô năm xưa và kẻ vừa cầm đèn xông tinh dầu ném thẳng vào mặt cô lúc nãy như chồng lấp lên nhau.

Tạ Đông Đông đau rát cả tấm lưng, lại còn phải dỗ dành cô em gái đang hoảng loạn, khiến anh lúng túng đến mức chân tay luống cuống.

Đúng lúc này, Tạ Bắc Dương gọi điện về định hỏi xem mọi người có muốn ăn khuya không. Tạ Đông Đông như vớ được cứu tinh, vừa bắt máy đã gào lên: “Anh ơi! Anh mau về nhà đi!”

Tạ Bắc Dương vừa cùng Tô Lê ăn tối xong. Hôm nay họ ăn miến chua cay, hương vị tuy nồng nhưng lại rất ngon. Anh nghĩ bụng cũng nên cho các em mình nếm thử chút mỹ vị này, hiếm khi nổi hứng làm người anh tốt bụng định mua đồ ăn vặt lề đường về, thì lại nghe thấy tiếng kêu như bị chọc tiết của Tạ Đông Đông.

Đi kèm với tiếng gào thét ấy là tiếng khóc nức nở vọng lại từ đầu dây bên kia.

Tạ Bắc Dương nhíu mày: “Có chuyện gì vậy?”

“Anh về ngay đi! Tạ Nam Khởi lấy đồ đập Tây Hy kìa.” Tạ Đông Đông chẳng thèm để ý đến ánh mắt ra hiệu của ba mẹ, thẳng thừng mách tội.

“Tạ Nam Khởi lại phát điên cái gì nữa? Tây Hy đâu? Có bị thương không? Đã gọi bác sĩ chưa? Con bé đang khóc à?” Tạ Bắc Dương vốn cực kỳ bảo bọc hai đứa em này, giọng nói lập tức trở nên nghiêm nghị.

“Con bé không bị thương, nhưng mà khóc từ nãy đến giờ rồi, anh mau về đi!” Tạ Đông Đông vội vã giục giã.

“Anh biết rồi, anh về ngay đây.” Tạ Bắc Dương cúp máy, cảm thấy đầu óc đau nhức.

“Tạ Nam Khởi lại bắt nạt Tây Hy sao?” Tô Lê vẫn chưa biết rõ chuyện gì đã xảy ra ở Tạ gia, chỉ cảm thấy nữ chính của thế giới này thật quá quắt.

“Ừm, anh đưa em về trước.” Tạ Bắc Dương nắm lấy tay cô nói.

“Em tự bắt xe về được mà, anh mau về xem Tây Hy thế nào đi.” Tô Lê cũng thấy lo lắng thay.

“Không được, muộn thế này rồi, để em đi một mình anh không yên tâm.” Tạ Bắc Dương tuyệt đối không để bạn gái bơ vơ bên ngoài, dù thế nào cũng phải đưa cô về tận nhà: “Hay là, em về cùng anh đi.”

“Hả? Chuyện này... có vẻ không tiện lắm đâu?”

“Không sao đâu, ba mẹ anh chuyện này thoáng lắm. Anh không thể để em ở ngoài một mình, nhưng anh cũng rất lo cho Tây Hy, em đi cùng anh được không?” Tạ Bắc Dương rũ mắt nhìn cô, ánh mắt vô cùng chân thành.

Tô Lê không thể từ chối ánh mắt ấy, đành gật đầu đồng ý: “Nhưng mà... em hơi run.”

“Đừng lo, có anh đây rồi. Hơn nữa Tây Hy thích em như vậy, có em ở đó chắc con bé cũng sẽ thấy an tâm hơn.” Tạ Bắc Dương đưa tay xoa đầu cô, dịu dàng trấn an.

“Vậy được, chúng ta mua thêm chút đồ ăn cho con bé nhé, Tây Hy cũng thích ăn đồ ngọt lắm.” Tô Lê chỉ vào phần thạch băng đường đỏ trên tay, vốn là món cô định mang về nhà ăn khuya.

Mua xong đồ ăn, Tạ Bắc Dương và Tô Lê vội vã chạy về Tạ gia. Vừa bước vào cửa, họ đã thấy Tạ Nam Khởi vừa khóc vừa chạy thục mạng ra ngoài, suýt chút nữa thì đâm sầm vào hai người.

BÌNH LUẬN