Diệp Triết có lẽ cần thời gian để tiêu hóa việc cô bạn thân đã có bạn trai, thế nên một lúc lâu sau anh mới gửi vị trí đến, kèm theo đó là ba biểu tượng mặt mếu đầy uất ức.
Tô Lê tiện tay chuyển tiếp vị trí đó cho Tạ Bắc Dương, người vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý để đối đầu với tình địch.
Tạ Bắc Dương cao ngạo đáp lại một chữ "Được", nhưng đợi thêm một lát, anh lại gửi thêm một biểu tượng hôn môi đầy vẻ ngượng ngùng.
Tô Lê không nhịn được mà bật cười thành tiếng, cô gửi lại cho anh một nụ hôn rồi mới cất điện thoại vào túi.
Tạ Tây Hy đứng bên cạnh quan sát, đột nhiên ghé sát lại gần: “Chị Thư Túc, có phải chị đang hẹn hò với anh trai em không?”
“Ừm.” Tô Lê cũng chẳng phủ nhận, chỉ khẽ gật đầu.
Đôi mắt Tạ Tây Hy lập tức sáng rực lên: “Tuyệt quá, vậy em có thể gọi chị là chị dâu không?”
Tô Lê bất lực bật cười, đưa tay xoa đầu cô bé: “Không được đâu.”
“Ồ...” Tạ Tây Hy bĩu môi, nhưng trong lòng đã thầm gọi "chị dâu" mấy lần mới thấy thỏa mãn.
Vì đi ăn với Diệp Triết không tiện mang theo người khác, Tô Lê nhờ trợ lý đưa Tạ Tây Hy về nhà trước, còn mình thì đứng đợi Tạ Bắc Dương đến đón.
Tạ Tây Hy biết cô và anh trai mình đi gặp người khác nên rất biết điều không hỏi han gì thêm, ngoan ngoãn đi theo trợ lý.
Khi Tạ Bắc Dương lái xe tới nơi, Diệp Triết đã ngồi sẵn ở trong xe rồi.
Hai người đàn ông này đều rất khách sáo, sau khi gặp mặt cũng chỉ chào hỏi vài câu đơn giản, tuyệt đối không nói thừa lời nào. Tạ Bắc Dương im lặng lái xe, còn Diệp Triết thì cầm điện thoại mải mê tán tỉnh các cô gái.
Sở thích lớn nhất đời anh chính là trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng đa số các cô gái đều không lọt được vào mắt xanh của anh. Kể từ khi chia tay cô bạn gái trước đã được một năm, suốt thời gian qua anh vẫn chưa gặp được ai khiến mình rung động, trong lòng cũng cảm thấy cô đơn vô cùng.
Sau khi tán tỉnh xong một cô gái, anh bỗng thấy tẻ nhạt vô vị. Anh đặt điện thoại sang một bên, khẽ thở dài. May sao, xe cũng đã đến gần phim trường.
Đây là khu điện ảnh và truyền hình, người qua kẻ lại tấp nập, đủ mọi loại trang phục của các thời đại khác nhau, phần lớn đều là diễn viên quần chúng. Diệp Triết nhìn ra ngoài cửa sổ, xe chậm rãi tiến về phía trước, anh nhìn thấy một cô gái trẻ đang đứng dưới gốc cây ngân hạnh.
Cô mặc áo thun và quần jeans đơn giản, hơi cúi đầu nhìn điện thoại, mái tóc dài xõa xuống che khuất khuôn mặt. Thế nhưng, Diệp Triết lại bị thu hút một cách kỳ lạ.
Theo đà xe tiến lên, anh cũng ngày càng đến gần cô hơn.
Cho đến khi xe dừng lại ngay bên cạnh cô gái ấy.
Cô gái trẻ ngẩng đầu lên, để lộ một gương mặt vô cùng quen thuộc.
“Thư Túc?” Diệp Triết dở khóc dở cười, hóa ra người mà anh nhìn chằm chằm nãy giờ lại chính là cô bạn của mình sao? Chắc là do lâu ngày không gặp nên anh mới không nhận ra ngay như vậy.
Tạ Bắc Dương đã bước xuống xe, đi về phía Tô Lê, sau đó cúi người ôm lấy cô một cái: “Anh nhớ em.”
Tô Lê ôm đáp lại anh, trên mặt hiện lên nụ cười nhạt nhưng đầy ngọt ngào: “Anh Tạ này, sao đột nhiên anh lại trở nên thẳng thắn thế?”
Tạ Bắc Dương không nói gì, chỉ buông cô ra, rồi đưa tay nhẹ nhàng lau đi vệt mồ hôi trên trán cô. Đây là việc anh vốn dĩ muốn làm, nhưng anh cũng biết rõ, lúc này đây, có một người đang nhìn chằm chằm bọn họ qua cửa kính xe.
Đối xử với tình địch, phải tàn nhẫn như gió thu cuốn lá lìa cành.
Đó chính là triết lý nhân sinh của Tạ Bắc Dương.
“Chúng ta lên xe thôi.” Tô Lê nói.
“Túc Túc!” Tô Lê vừa định lên xe thì cửa sau cũng mở ra, Diệp Triết tươi cười rạng rỡ bước xuống, phớt lờ ánh mắt của Tạ Bắc Dương mà dang tay ôm chầm lấy cô một cái.
“Diệp Triết, tớ cứ tưởng cậu đang ở nhà hàng rồi chứ.” Tô Lê thấy anh cũng có chút ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.
“Tất nhiên là tớ phải đi cùng để đón cậu rồi, tớ với cậu lâu lắm không gặp, nhớ cậu chết đi được.” Diệp Triết cười lộ ra hàm răng trắng bóng, trông vô cùng chân thành, nhưng cũng khiến Tạ Bắc Dương vô cùng muốn đấm cho một trận.
Đề xuất Cổ Đại: Nhân Cực