Bạch Phách vừa thấy Tô Lê bình an vô sự, lập tức thở phào nhẹ nhõm, ôm cô vào lòng một lúc lâu mới chịu buông ra, giọng dịu dàng: “Có em không sao là tốt rồi.”Tô Lê cũng còn chưa hết bàng hoàng, tựa vào người anh đầy lưu luyến: “Em vừa nãy sợ chết đi được, hắn còn biến thành bộ dạng của Lâm tiên sinh nữa. Em cứ thấy sao sao ấy, chắc chắn không phải người...
Đề xuất Hiện Đại:
Hiền Thê Rèn Vóc