Bốn đứa yêu quái nhỏ quyết định chia năm xẻ bảy hành động. Con yêu nai nhất quyết phải đi theo con yêu thỏ, Tô Lê im lặng liếc mắt một cái, hai đứa cứ gặp nhau là dính lấy nhau không rời, nói không có tình cảm gì chắc chắn cô không tin.
Lợn con thấy hai đứa đã chia nhóm xong, liền ngoan ngoãn đi theo sau Tô Lê, còn lấy ra một chiếc bánh chưng chiên dầu chia cho cô.
Tô Lê nhận chiếc bánh chưng với vẻ mặt phức tạp, suốt đêm chạy lung tung cũng thực sự đói bụng rồi. Chiếc bánh chỉ nhỏ bằng nắm tay trẻ con, bên ngoài phủ lớp vụn bánh mì chiên giòn, tỏa mùi thơm nức mũi.
Cô nhịn không được cắn một miếng, lớp vụn bánh giòn rụm bên ngoài kết hợp với lớp nếp dẻo mềm, vị giác lập tức bùng nổ. Nhân bên trong là trứng muối và thịt, lòng đỏ vịt muối thơm nức, cộng thêm miếng thịt mềm mịn run rẩy, chỉ cần nhẹ nhàng cắn một ngụm, ngon đến mức cô sắp khóc.
“Lợn con, ai làm chiếc bánh chưng này vậy? Ngon quá đi mất.”
Lợn con cười toe toét, bộ dạng ngây thơ chất phát: “Ba em làm đó, ba em hiện giờ là đầu bếp chính ở một nhà hàng của con người, mỗi ngày đều nấu rất nhiều món ăn ngon.”
“Oa! Bao giờ em mời tụi chị đến nhà chơi đi?”
Tô Lê vừa dứt lời, đã ăn hết sạch chiếc bánh chưng chiên, lúc này hoàn toàn quên mất lời dặn đi tìm yêu tinh cây cối.
“Được chứ! Được chứ! Em nói với ba, thứ bảy tuần này đến nhà nhé!”, Lợn con vui mừng khôn xiết, lại đưa thêm cho mọi người một túi rau củ sấy giòn.
Ăn đồ Lợn con chia, bốn yêu quái liền mỗi đứa về nhà mỗi ngả, chuyện tìm yêu tinh hoa hồng và Lý Hiểu Hiểu đành để ngày mai vậy.
Trường học dành cho yêu quái không bắt buộc phải đi học mỗi ngày, với sinh mạng dài vô tận như các yêu quái, có nhiều chuyện không cần phải vội như con người. Dù vậy, cũng có quy định một tháng phải đến lớp đủ mười ngày, dù sao cũng cần có chút ràng buộc.
Tô Lê về đến nhà, quả nhiên thấy Bạch Phách vẫn chưa về. Cô thở dài một tiếng, chỉ mong sao nhanh chóng bắt được yêu tinh cây cối, để anh không còn phải bận rộn như thế.
Cô nằm trên chiếc chăn trải hình lông công, ngước lên trần nhà như dải ngân hà thật sự, tâm trí không khỏi bay xa.
Tiền Phòng năm mươi hai tuổi, lại đi yêu một cô bạn học sinh cấp ba, thậm chí còn muốn vào khách sạn… Cứ nghĩ kỹ đến chuyện này, cô chỉ thấy rợn tóc gáy.
Rồi lại nghĩ đến đại boss nhà mình, anh ấy rõ ràng là người như thế, nhưng chưa bao giờ muốn làm tổn thương cô trong chuyện này. Khi cô còn chưa lớn lên, dù trong lòng anh có muốn ở bên nhau đến đâu, anh vẫn kiên nhẫn đợi cô trưởng thành.
Qua bao nhiêu thế giới rồi, anh vẫn luôn như vậy. Bởi vì trong lòng anh, Tô Lê quan trọng hơn rất nhiều so với dục vọng của bản thân mình, nên anh mới có thể đưa ra lựa chọn như thế.
Bạch Phách cũng vậy, dù cô có cố tình trêu chọc anh đến đâu, anh vẫn dịu dàng dỗ dành, giảng giải như người anh trai, đó chính là nguyên tắc của anh dành cho cô.
Tô Lê không nhịn được nở nụ cười, đôi mắt xinh đẹp trong bóng tối mở to, môi khẽ thốt lên: “Bạch Phách, em thật sự thích anh nhiều lắm.”
Ngay khoảnh khắc ấy, trước mắt bỗng lóe lên ánh sáng, một bóng hình ảo hiện ra giữa không trung. Bạch Phách trong suốt chỉ hiện ra nửa thân trên, anh cất tiếng: “Tiểu Linh Tê, anh trai dạo này bận lắm, em ngoan một chút nhé. Khi nào anh xong việc sẽ về, mang quà cho em.”
Tô Lê hoang mang một lúc, mãi mới hiểu ra đây là một bùa chú mà Bạch Phách đã đặt trong phòng. Chỉ cần cô nhắc đến tên anh, bóng hình ảo này sẽ xuất hiện – có lẽ đây cũng là một cách anh ở bên cô, theo một hình thức nào đó.
Cô nheo mắt cười, đưa tay chạm nhẹ vào bóng hình kia: “Em sẽ giúp anh bắt được yêu tinh cây cối.”
Đề xuất Bí Ẩn: Sứ Chú: Bí Ẩn Huyết Án Tế Hồng