Học sinh nội trú từ thứ Hai đến thứ Năm không được phép ra khỏi cổng trường, muốn ra ngoài chỉ có cách trèo tường. Lúc này, Tô Lê ngước nhìn bức tường cao hơn cả người mình, bỗng chốc rơi vào trầm mặc.
“Thật sự phải trèo ra ngoài sao?” Tô Lê cúi đầu nhìn đôi giày da nhỏ của mình, cảm thấy việc này chẳng dễ dàng chút nào.
Hạ Tuần nhếch môi cười: “Có anh ở đây rồi, còn sợ cái gì.”
Nói đoạn, anh trực tiếp ngồi xổm xuống: “Giẫm lên vai anh, tay bám chắc vào tường.”
Tô Lê ngẩn người: “Thế này... không hay lắm đâu?”
“Chậc, sao mà lề mề thế?” Hạ Tuần vừa ngồi xổm vừa quay đầu lại, nắm lấy một bàn chân của cô rồi giúp cô cởi giày ra. “Cởi nốt chiếc kia đi, đưa giày cho anh.”
“Ồ... được.” Thấy anh như vậy, Tô Lê cũng không dám nói nhiều, cô cởi chiếc giày còn lại đưa vào tay anh, sau đó bám vào tường, cẩn thận từng li từng tí giẫm lên vai Hạ Tuần.
“Giẫm cho chắc vào, anh đứng lên đây.” Một tay Hạ Tuần cầm giày, tay kia nắm lấy cổ chân thanh mảnh của cô, từ từ đứng dậy.
Đợi đến khi anh đứng thẳng người, Tô Lê mới thận trọng ngồi vắt vẻo trên bờ tường, sau đó chớp chớp mắt hỏi anh: “Rồi sao nữa?”
Hạ Tuần trả lại giày cho cô, sau đó bằng một động tác dứt khoát, anh trực tiếp nhảy qua tường ra phía bên ngoài trường học. “Được rồi, nhảy xuống đi, anh đỡ em.”
Tô Lê không kìm được mà cong môi cười, cô hào sảng ném đôi giày xuống dưới rồi nói: “Em xuống đây, anh nhất định phải đỡ lấy đấy nhé.”
Hạ Tuần dang rộng hai cánh tay, ngước mắt nhìn cô gái đang ngồi trên tường, gật đầu: “Xuống đi.”
“Được.” Tô Lê nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập loạn nhịp của mình, rồi trực tiếp nhảy xuống.
Giây tiếp theo, cả người cô đã rơi gọn vào một vòng tay ấm áp mang theo mùi hương thanh khiết của bông vải.
Cô mở mắt ra, không nhịn được mà dụi đầu vào trước ngực anh một cái: “Em chẳng muốn xuống chút nào nữa.”
Hạ Tuần ôm lấy cô, khóe môi hơi nhếch lên: “Em muốn đè chết anh đấy à?”
“Làm gì có!” Tô Lê lập tức phản bác: “Em nặng lắm sao? Em còn chưa đến bốn mươi lăm cân nữa, anh thật đáng ghét!”
“Chưa đến bốn mươi lăm cân sao? Sao anh ôm em mà cứ như đang vác cả trăm cân gạo thế này?” Hạ Tuần không nhịn được mà trêu chọc cô, nhìn biểu cảm sinh động đáng yêu của cô luôn khiến tâm trạng anh trở nên vui vẻ.
Quả nhiên, Tô Lê giận thật rồi, cô vùng vẫy đòi xuống nhưng lại bị anh ôm chặt lấy. “Em muốn xuống, mau buông em ra! Anh đi mà vác gạo đi, hừ.”
Hạ Tuần thấy dáng vẻ thở phì phò vì tức giận của cô thì cảm thấy rất thú vị, nhưng cũng không dám trêu thêm vì sợ cô nổi giận thật, thế là anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô một cái.
Cảm giác mềm mại chạm vào trán, Tô Lê lập tức giống như bị điểm huyệt, đứng im bất động. Trên gò má ửng lên một rặng mây hồng mang theo sự thẹn thùng của thiếu nữ, cô rủ hàng mi dài và dày xuống để che giấu cảm xúc trong mắt.
“Được rồi, xuống thôi.” Hạ Tuần thấy cô đã yên tĩnh lại thì mới đặt cô xuống đất.
Tô Lê ngoan ngoãn xỏ giày vào, cúi đầu suy nghĩ mông lung, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn anh một cái rồi vội vàng cúi xuống.
Hạ Tuần thu hết những hành động nhỏ của cô vào mắt, đáy mắt tràn ngập ý cười nhàn nhạt, anh đưa tay ra nắm lấy tay cô.
Khi Tô Lê ngước nhìn anh lần nữa, cô liền va phải đôi mắt sâu thẳm đen láy ấy. Cô chớp mắt, nhỏ giọng gọi tên anh: “Hạ Tuần?”
“Ngôn Họa, em trêu chọc anh rồi.”
Trong mắt Tô Lê hiện lên vẻ mờ mịt: “Dạ?”
“Em khiến anh trở thành bộ dạng như bây giờ, em phải chịu trách nhiệm.” Hạ Tuần tự mình nói tiếp.
“Chịu trách nhiệm... có phải là theo ý mà em đang hiểu không?” Tô Lê nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nghiêm túc hỏi lại.
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Sau Khi Bị Gã Huynh Trưởng Nuôi Phản Bội