Có lẽ vì sức ảnh hưởng của Hạ Tuần quá lớn, bài đăng này nhanh chóng trở nên cực kỳ hot trên diễn đàn trường.
Tô Lê nhìn những dòng bình luận đầy vẻ kinh ngạc dưới bài đăng, khóe môi không kìm được mà cong lên. Đại boss nhà cô không chỉ tham gia kỳ thi, mà còn sắp trở thành một học bá thực thụ nữa đấy!
Đến lúc đó, để xem đám người này có kinh ngạc đến mức rớt cả cằm hay không.
Trải qua ba ngày thi cử căng thẳng, cuối cùng tất cả các môn cũng đã hoàn thành. Sau khi kết thúc môn thi cuối cùng vào chiều thứ Sáu, những ai muốn về nhà đều có thể thu dọn hành lý ra về.
Tô Lê không muốn quay về căn nhà ngột ngạt kia, càng không muốn nhìn thấy gia đình người chú họ đáng ghét, nên cô quyết định ở lại trường.
Tiền sinh hoạt phí của cô vẫn còn một ít, dù bố mẹ không gửi thêm cũng chẳng sao. Là một học sinh cuối cấp bận rộn, cô cũng chẳng có nhiều dịp để tiêu xài.
Thu dọn đồ đạc xong xuôi, vừa bước ra khỏi lớp, Tô Lê đã thấy Hạ Tuần đang đứng đợi mình.
“Hôm nay có về nhà không?” Hạ Tuần tự nhiên đón lấy chiếc túi xách từ tay cô.
“Không về, còn anh thì sao?” Tô Lê chưa từng hỏi về hoàn cảnh gia đình của Hạ Tuần, cũng không rõ mối quan hệ giữa anh và người thân thế nào.
“Anh cũng không về. Vậy em có dự định đi đâu chơi vào hai ngày nghỉ này chưa?” Hạ Tuần vốn đã tính toán từ trước, anh muốn cùng Tô Lê đi công viên giải trí.
“Ừm...” Tô Lê rũ mắt suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên linh tính lóe lên, “Em biết rồi! Hạ Hạ, hai ngày nghỉ này chúng ta cùng nhau làm bài tập đi!”
Hạ Tuần: ...
Hạ Tuần: ???
Hạ Tuần: Tôi hận!
“Làm bài tập sao?” Dù trong lòng đã tan nát thành từng mảnh, nhưng Hạ Tuần vẫn cố gắng cứu vãn tình hình, “Vừa mới thi khảo sát xong mà, không nghỉ ngơi một chút sao em?”
“Nhưng bài tập thì vẫn phải làm chứ.” Tô Lê nghiêm túc nhìn anh, rồi khẽ nhíu mày hỏi, “Lớp anh giao những bài tập gì? Sách giáo khoa và vở bài tập của anh đâu rồi?”
Hạ Tuần: ...
“Đồ của anh đều để ở ký túc xá cả rồi.”
Tô Lê ngạc nhiên, “Vậy anh lên lớp bằng gì? À... đúng rồi, anh cũng chẳng mấy khi lên lớp mà.”
Một học bá quả thực rất khó để thấu hiểu thế giới của một đại ca học đường.
Đây là kết luận mà Tô Lê rút ra được trong những ngày qua.
Tuy nhiên, cô sẽ không vì chút chuyện này mà nản lòng. Nghĩ đến việc tiến độ học tập của Hạ Tuần không giống với các bạn khác, có lẽ bây giờ anh nghe giảng trên lớp cũng chẳng ích gì. Vì vậy, vẫn phải thực hiện theo kế hoạch của cô mới được.
Nghĩ đến đây, trong lòng Tô Lê dâng lên một luồng khí thế hào hùng. Cô không tin mình không thể đào tạo Hạ Tuần thành một học bá.
“Hạ Hạ, ngày mai chúng ta cùng làm bài tập nhé. Để em giao bài cho anh.”
Hạ Tuần thở dài một tiếng, bất lực gật đầu đồng ý. Cảm giác lúc này của anh chính là đã lỡ leo lên thuyền giặc thì khó mà xuống được. Đối diện với một Tô Lê như thế này, anh căn bản không thể thốt ra nửa lời từ chối.
Anh còn có thể làm gì được nữa đây?
Anh chỉ đành chấp nhận hiện thực phũ phàng này thôi.
Thế là, đám đàn em của Hạ Tuần bắt đầu rơi vào trạng thái u sầu. Đại ca của bọn họ vậy mà không còn cùng họ trốn học đi đánh nhau hay ra quán net nữa, lúc nào cũng thần thần bí bí không biết đang làm gì.
Đáng sợ hơn là, ngay cả hai ngày nghỉ cuối tuần cũng không thấy tăm hơi đâu.
Cậu đàn em hacker thì biết chút ít tin tức, bèn tiết lộ chuyện đại ca đã tìm được bạn gái, chắc là đang bận đi hẹn hò rồi.
Đám đàn em còn lại lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là bọn họ sắp có chị dâu rồi. Bình thường đại ca đã từ chối biết bao nhiêu người, giờ đây cuối cùng cũng biết yêu đương, thật khiến bọn họ cảm thấy vô cùng an ủi.
Sau khi trải qua hai ngày nghỉ cuối tuần trong biển học mênh mông, cuối cùng cũng đến thứ Hai.
Toàn bộ bài thi khảo sát tháng đã được chấm xong, điểm số cũng đã được công bố. Ngay từ sáng sớm, một tin tức gây chấn động đã lan truyền khắp toàn trường Trung học số 1.
Đại ca học đường lừng lẫy, trong kỳ thi lần này vậy mà lọt vào top 70 của khối, chễm chệ đứng ở vị trí thứ 61.
Đề xuất Trọng Sinh: Tuế Thời Hữu Chiêu