“Âm Âm, em đứng đây làm gì?” Bạch Lưu Phong nhíu mày, trầm giọng hỏi cô.
Ánh mắt Đường Âm Âm tối sầm lại, cô nhìn anh hồi lâu mới lên tiếng: “Hôm nay là sinh nhật Bạch Chỉ sao?”
“Phải, con bé tròn mười bảy tuổi rồi.”
Bạch Lưu Phong thực chất không muốn cùng cô thảo luận về chuyện này, nhưng cô dường như chẳng hề nhận ra sự né tránh đó, trái lại còn nói tiếp: “Mười bảy tuổi à, thật tốt, vẫn còn trẻ trung như vậy. Anh định tặng con bé một cây vĩ cầm vô giá sao? Hai tháng trước, vào sinh nhật mười tám tuổi của Tiểu Ức, anh đã tặng con bé thứ gì? Nếu em nhớ không lầm, anh chỉ mua cho con bé một chiếc xe thôi nhỉ?”
“Âm Âm, em đừng có nói chuyện bằng cái giọng mỉa mai đó.” Bạch Lưu Phong lộ rõ vẻ không hài lòng.
“Phải rồi, giờ anh lại thấy em mỉa mai cơ đấy.” Đường Âm Âm không kìm được mà cười lạnh một tiếng, “Có phải trong mắt anh, em và Tiểu Ức vĩnh viễn không bằng người đàn bà kia và con gái của bà ta không?”
“Em đang nói bậy bạ gì thế? Tiểu Ức và Tiểu Chỉ đều là con gái của anh. Tiểu Ức trưởng thành, đến tuổi lái xe nên anh mua xe cho con bé, còn Tiểu Chỉ thích kéo vĩ cầm nên anh mua vĩ cầm, thế này chẳng lẽ không công bằng sao?” Giọng điệu của Bạch Lưu Phong cũng bắt đầu gắt gỏng hơn.
“Một chiếc xe có thể mua ở bất kỳ đại lý nào, so với một cây vĩ cầm do chính tay đại sư chế tác mà anh phải đặt trước rất lâu, thậm chí không tiếc dùng đủ loại tài nguyên để trao đổi... Thế này mà gọi là công bằng sao?” Khóe môi Đường Âm Âm nhếch lên, nhưng giọng điệu lại càng thêm phần châm chọc.
“Chiếc xe thể thao của Tiểu Ức trị giá năm triệu tệ, phải điều hàng từ nước ngoài về, em tưởng mua nó dễ dàng lắm sao? Anh không tốn tâm tư chắc? Em tranh chấp mấy chuyện này thì có ích gì?” Bạch Lưu Phong cảm thấy cô ngày càng vô lý, tự dưng lại giở giọng lạnh lùng chế giễu như thể ai đang nợ nần cô vậy.
Đường Âm Âm lùi lại hai bước, đôi mắt ngấn lệ: “Các người đều như vậy... Tiểu Ức không hiểu em, nó cãi lời em, giờ đến cả anh cũng bắt đầu cảm thấy em chẳng có điểm nào bằng người đàn bà đó đúng không?”
“Đường Âm Âm, em hãy tự hỏi lòng mình đi, em gây áp lực lớn như vậy cho Tiểu Ức, thật sự là vì tốt cho con bé sao? Nó mới mười tám tuổi, em xem nó đã gầy rộc đi đến mức nào rồi?”
“Phải phải phải, là lỗi của tôi! Là tôi không nên gây áp lực cho nó, không nên bắt nó phải trở nên ưu tú hơn, nó thi cử không tốt cũng là tại tôi, tất cả đều là lỗi của tôi, được chưa!” Đường Âm Âm thực sự nổi giận, cô hiếm khi hét lớn vào mặt Bạch Lưu Phong như thế này, nhưng lúc này cô thật sự không thể nhịn nổi nữa.
“Anh có biết em đã mong chờ được sống cùng anh đến nhường nào không? Năm đó một mình em nuôi Tiểu Ức vất vả biết bao nhiêu, nhưng trong lòng em vẫn luôn nhớ thương anh, vì thế em mới không kết hôn với người khác. Sau này khó khăn lắm mới được kết hôn với anh, anh có biết em đã vui mừng, đã hạnh phúc thế nào không? Thế nhưng dần dần, em mới nhận ra có lẽ anh căn bản chẳng hề yêu thương mẹ con em...” Đường Âm Âm vừa nói vừa nức nở, những năm qua cuộc sống không tốt đẹp như cô tưởng tượng, trong lòng cô đã tích tụ quá nhiều uất ức.
Giọng điệu Bạch Lưu Phong dịu lại, anh thở dài một tiếng: “Được rồi, đừng nói nữa.”
“Em cứ nói đấy!” Một khi đã bắt đầu trút bỏ, cô không thể kìm nén được những cảm xúc dồn nén bấy lâu, “Trước đây anh đối xử với người đàn bà kia và Bạch Chỉ thế nào, còn đối xử với mẹ con em thế nào? Anh đón Bạch Chỉ tan học, đưa con bé đi chơi, mua cho con bé bao nhiêu thứ nó muốn. Còn đối với Tiểu Ức thì sao? Anh hãy tự hỏi lòng mình đi, anh có dành tâm tư cho Tiểu Ức như đối với Bạch Chỉ không? Chỉ vì lúc nhỏ con bé không sống bên cạnh anh mà anh lại thiên vị như vậy sao? Anh căn bản chẳng hề để tâm đến nó, trong lòng anh chỉ có một đứa con gái duy nhất là Bạch Chỉ thôi đúng không?”
Đề xuất Hiện Đại: Khiếp Sợ! Thiên Kim Thật Là Đại Lão Huyền Học