Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 2323: Sơ luyến và thích cậu 26

Tô Lê ngẩng đầu lên, nở nụ cười ngây thơ rạng rỡ nhưng lời nói ra lại vô cùng sắc bén: “Nhưng rõ ràng là ba làm sai mà, tại sao Tiểu Chỉ phải tha thứ cho ba chứ? Tiểu Chỉ không muốn sống cùng ba, càng không muốn sống cùng người dì và người chị kia, ba và họ đều là người xấu.”

Đôi khi, lời nói của trẻ con lại mang sức sát thương lớn nhất.

Bạch Lưu Phong nhìn Tô Lê, bỗng cảm thấy sống mũi cay cay, đôi mắt nóng rực. Anh ngả đầu ra sau ghế sofa, không còn can đảm để nhìn hai mẹ con họ thêm nữa.

Chất cồn gặm nhấm dây thần kinh, kéo anh lún sâu vào vũng bùn của sự hối hận và bế tắc.

Sáng hôm sau, Bạch Lưu Phong tỉnh dậy sau cơn say dài. Nhìn kim đồng hồ trên tay đã chỉ mười hai giờ trưa, anh sực nhớ ra điều gì đó liền vội vàng bật dậy khỏi giường.

Anh hớt hải chạy xuống lầu, đảo mắt tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy bóng dáng ai. Anh lại chạy ngược lên phòng trẻ em của Tô Lê, nhận ra rất nhiều đồ dùng thường ngày đã biến mất. Trái tim Bạch Lưu Phong bỗng chốc trống rỗng, anh ngồi bệt xuống sàn nhà, tựa lưng vào khung cửa rồi thở dài một tiếng nặng nề.

Anh không biết lựa chọn của mình là đúng hay sai, cũng không biết liệu mình có thể thích nghi với một cuộc sống khác hay không. Thế nhưng, tất cả đã không còn kịp nữa rồi.

“Tiểu Chỉ, đừng nghịch cát nữa, mau vào ăn cơm thôi.” Đỗ Tinh đứng trước cửa kính sát đất gọi lớn một tiếng.

“Dạ!” Tô Lê phủi phủi cát trên tay, đứng dậy chạy lon ton vào nhà. Cô bé ngoan ngoãn rửa tay rồi ngồi vào bàn ăn, nhìn bữa tối thịnh soạn mà thốt lên kinh ngạc: “Oa, trông ngon quá đi mất.”

Khóe môi Đỗ Tinh khẽ cong lên. Nơi này không giống với Bạch gia trước kia, căn biệt thự này có ba tầng, tuy không quá rộng lớn nhưng cô chỉ thuê hai người giúp việc thay ca nhau.

Thế nhưng cô đặc biệt mời một đầu bếp riêng, bởi cả hai mẹ con đều rất coi trọng chuyện ăn uống. Nhìn Tô Lê ăn ngon lành như vậy, lòng cô cũng thấy vui lây.

“Mẹ ơi,” Tô Lê vừa ăn vừa nói, “Con muốn có một hố cát, con thích chơi cát lắm.”

“Được, vậy mẹ sẽ cho người đào một hố cát ở ngoài sân cho con.” Đỗ Tinh cưng chiều con gái hết mực, gần như cô bé muốn gì cô cũng đáp ứng.

“Đúng rồi Tiểu Chỉ, anh A Diễm của con ở ngay gần nhà mới của chúng ta đấy. Lát nữa ăn cơm xong, mẹ sẽ dẫn con đi dạo qua đó nhé.”

“Thật không ạ?” Tô Lê lập tức reo lên vui sướng.

Đỗ Tinh mỉm cười nhìn con. Sau này nếu cô bận mà bố mẹ Thẩm Diễm cũng không có nhà, cậu bé qua đây cũng rất thuận tiện. Ngược lại, nếu cô phải đi công tác, cô cũng có thể gửi con gái sang đó vài ngày. Hai nhà gần nhau như vậy, giúp đỡ lẫn nhau cũng là chuyện tốt.

Sau bữa tối, Tô Lê không thể chờ đợi thêm được nữa, cứ quấn lấy mẹ đòi đi tìm Thẩm Diễm. Đỗ Tinh hết cách, đành phải dắt tay cô bé ra khỏi cửa.

Hai nhà quả nhiên rất gần, chỉ đi bộ mười phút là tới. Tô Lê đứng trước cánh cổng sắt lớn, vừa vặn nhìn thấy Thẩm Diễm liền gọi to: “Anh ơi!”

Thẩm Diễm ngạc nhiên nhìn sang, sau đó chạy ra mở cổng cho hai người: “Tiểu Chỉ, sao em lại tới đây?”

Tô Lê cười híp mắt nói: “Mẹ bảo nhà mới của chúng ta rất gần nhà anh, đi bộ một lát là tới rồi. Tiểu Chỉ đã nhớ đường rồi nhé, sau này em sẽ thường xuyên sang tìm anh chơi.”

“Thật sao?” Thẩm Diễm cũng thấy vui mừng khôn xiết. Trước đây đi xe cũng phải mất hơn nửa tiếng, giờ chỉ cần đi bộ là tới, chẳng phải ngày nào cũng có thể gặp nhau sao?

Thẩm Diễm hào hứng dẫn cô bé vào phòng đồ chơi của mình, đem tất cả đồ chơi đẩy đến trước mặt Tô Lê. Đối với những đứa trẻ ở độ tuổi này, đây chính là cách thể hiện sự yêu mến lớn nhất.

Trong khi hai đứa trẻ đang chơi đùa trong phòng, Đỗ Tinh cũng trò chuyện vui vẻ với bố mẹ Thẩm Diễm. Họ còn hẹn nhau sau này nếu ai quá bận rộn không có thời gian chăm con thì cứ gửi sang nhà đối phương.

Cùng lúc đó, hai mẹ con Đường Âm Âm và Bạch Ức cũng đã bắt đầu chuẩn bị cho việc chuyển nhà.

Bạch Ức ôm con gấu bông bị đứt một cánh tay, phấn khích hỏi: “Mẹ ơi, chúng ta sắp được ở nhà lớn rồi sao?”

“Đúng vậy,” Đường Âm Âm dịu dàng xoa đầu con gái, “Sau này chúng ta có thể ở nhà lớn rồi.”

Đề xuất Hiện Đại: Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện