Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 2303: Sơ luyến và thích cậu 06

Khi Bạch Lưu Phong đưa Tô Lê về đến nhà, Đỗ Tinh cũng đã từ công ty trở về.

Là quản lý cấp cao của một doanh nghiệp lớn trong thành phố, Đỗ Tinh thường ngày vô cùng bận rộn. Cô không phải kiểu phụ nữ thích dựa dẫm vào chồng để sống, đối với cô, sự nghiệp đóng vai trò rất quan trọng.

Tất nhiên, gia đình cũng quan trọng không kém.

Đối với nguyên chủ Bạch Trúc, Đỗ Tinh và Bạch Lưu Phong đều rất dụng tâm giáo dục và bầu bạn. Việc đưa đón con đi học đa phần đều do hai người đích thân thực hiện. Dù trong nhà có bảo mẫu và tài xế riêng, nhưng họ vẫn cực kỳ coi trọng cô con gái nhỏ này.

Trong mắt người ngoài, gia đình họ vô cùng hạnh phúc và mỹ mãn. Gia cảnh khá giả, sự nghiệp thành đạt... Trước khi Đường Âm Âm và Bạch Ức xuất hiện, mọi chuyện đúng là như vậy.

Nhưng một khi cốt truyện bắt đầu chuyển động, những hạnh phúc tốt đẹp ấy đều sẽ tan biến như bong bóng xà phòng.

Lần đầu tiên nhìn thấy Đỗ Tinh, Tô Lê đã thầm cảm phục cô. Đây là một người phụ nữ tuyệt vời, cô không phải là loài hoa tầm gửi, cô có lý tưởng, có sự nghiệp, đồng thời lại có thể chu toàn cho gia đình. Có thể nói cô là hình mẫu phụ nữ ưu tú của thời đại mới, chỉ tiếc rằng khi đối mặt với việc người chồng yêu thương ngoại tình, cô vẫn không thể nào chịu đựng nổi.

“Mẹ ơi!” Tô Lê gọi một tiếng, sau đó chạy vù tới ôm chầm lấy chân Đỗ Tinh, ngước khuôn mặt cực kỳ đáng yêu lên, ngọt ngào hỏi: “Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm, hôm nay mẹ có nhớ con không?”

Đỗ Tinh bị dáng vẻ của con gái làm cho trái tim mềm nhũn, lập tức ngồi thụp xuống bế cô bé lên hôn một cái: “Mẹ đương nhiên là nhớ Tiểu Trúc của chúng ta rồi.”

“Thật không ạ? Có nhớ đến một trăm lần không mẹ?” Tô Lê chẳng chút áp lực nào mà ra sức làm nũng, đóng vai một đứa trẻ quả thực cũng rất thú vị.

Đỗ Tinh vui vẻ đùa giỡn với con gái một lát rồi nói với Bạch Lưu Phong: “Hôm nay em gặp lại một người bạn cũ, em đã mời cả gia đình họ đến nhà chơi.”

Trong đầu Bạch Lưu Phong lúc này chỉ toàn là hình bóng của Đường Âm Âm, thế nên anh ta chỉ gật đầu qua loa: “Vậy thì tốt quá, cứ bảo đầu bếp làm thêm vài món.”

Đỗ Tinh không nhận ra điểm bất thường của chồng, cô đưa Tô Lê đến phòng đồ chơi trong nhà, dặn dò cô bé tự chơi một lát rồi đi lo việc của mình.

Chẳng mấy chốc, bên ngoài phòng đồ chơi vang lên tiếng nói chuyện, Tô Lê lắng nghe một hồi cảm thấy hơi lạ lẫm. Thế là cô bước đôi chân ngắn ngủn chạy ra mở cửa muốn xem thử, ai ngờ vừa mở cửa đã va phải một người.

Người bị cô va trúng là một cậu bé lớn hơn cô một chút. Cậu bé đưa tay đỡ lấy cô, khẽ nói: “Cẩn thận.”

Tô Lê ngước đầu nhìn cậu bé trước mặt, rồi không nhịn được mà nở nụ cười.

Đỗ Tinh và một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi đứng ở cửa cũng nhìn thấy cảnh này, cả hai người lớn đều bật cười theo.

“Tiểu Trúc, đây là anh A Diễm, để anh chơi cùng con có được không?” Đỗ Tinh ngồi xuống nhìn thẳng vào mắt Tô Lê, dịu dàng thương lượng.

Tô Lê lập tức gật đầu: “Vâng ạ~”

Người phụ nữ kia cũng nói với cậu bé: “Thẩm Diễm, đi chơi với em đi, không được bắt nạt em, con biết chưa?”

“Con biết rồi ạ.”

Hai người lớn vừa nói vừa cười đi về phía phòng khách. Tô Lê ngước nhìn Thẩm Diễm đang trưng ra bộ mặt nghiêm nghị không chút biểu cảm, cô chủ động nắm lấy tay cậu, nhỏ giọng nói: “Anh ơi, chúng mình đi chơi thôi.”

Thẩm Diễm rũ mắt nhìn sinh vật nhỏ bé đáng yêu thấp hơn mình nửa cái đầu, vành tai từ từ, từ từ đỏ ửng lên. Cậu có chút không tự nhiên, nhưng vẫn gật đầu rồi đi theo cô vào trong.

Phòng đồ chơi rất rộng, bày biện đủ thứ mà trẻ con yêu thích, ngay cả cầu trượt hình lâu đài hay bập bênh chạm khắc hình thú nhỏ cũng có đủ cả.

“Anh ơi, chúng mình chơi đồ hàng đi?” Tô Lê kéo cậu đến trước một tòa lâu đài mô phỏng nhỏ xíu, đưa cho cậu một con búp bê hoàng tử, mong chờ hỏi.

Thẩm Diễm năm nay đã tám tuổi, vốn luôn thích trưng ra bộ mặt lạnh lùng trước mặt người ngoài, nhìn hoàng tử trong tay rồi lại nhìn công chúa trong tay Tô Lê, chẳng hiểu sao lại nói lắp bắp: “Được...”

Đề xuất Trọng Sinh: Thà Làm Đố Phụ
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện