Hối lỗi là một thứ cảm xúc vô cùng huyền hoặc.
Khi nó duy trì ở một mức độ nhất định, người ta sẽ cảm thấy day dứt, muốn bù đắp. Nhưng theo thời gian trôi qua, sự hối lỗi này sẽ nhạt dần, chỉ khi nào tình cờ gợi lại chuyện cũ, nó mới một lần nữa trỗi dậy.
Tất nhiên, nếu sự hối lỗi ấy cứ tích tụ ngày một nhiều, nó sẽ trở thành một loại gánh nặng, và gánh nặng thì thường sinh ra oán hận.
Trong cốt truyện gốc, sự áy náy của cha mẹ họ Tô đối với Tô Nhược Hạ ngay từ đầu đã vượt quá mức chịu đựng. Vì vậy, dưới sự tác động của thời gian, họ đã cưỡng ép bản thân phải quên đi sự hối lỗi ấy. Cuối cùng, nó lại trở thành một lưỡi gươm sắc bén làm tổn thương cô.
Còn hiện tại, họ đang ở trong giai đoạn lãng quên tự nhiên. Chỉ là vài câu nói của Tô Lê đã khiến họ một lần nữa khơi dậy nỗi niềm ấy.
Giọng điệu của cô quá đỗi bình thản, nhưng lại giống như những mũi kim li ti dày đặc, đâm thẳng vào trái tim họ.
Nhìn thấy ánh mắt Tô Mẫu bắt đầu mềm lòng, Tô Nhược Thu biết ngay điềm chẳng lành. Cô ta vội vàng bồi thêm: “Trong mắt chị, có phải tôi nhất định phải rời đi mới vừa lòng không? Chị vu oan cho tôi như vậy, chẳng phải là muốn đuổi tôi khỏi nhà họ Tô sao? Được, tôi đi là được chứ gì?”
Tô Lê nhìn cô ta, thản nhiên đáp: “Thực ra muốn biết sự thật rất đơn giản, bởi vì trong phòng vẽ có lắp camera. Vốn dĩ tôi chỉ định quay lại quá trình mình vẽ tranh, nhưng có lẽ nó đã ghi lại được vài thứ khác. Mọi người có muốn xem không?”
Sắc mặt Tô Nhược Thu lập tức trắng bệch. Cô ta hoàn toàn không biết chuyện này, cũng không hề nhìn thấy cái camera nào cả...
Cô ta cố gắng nhớ lại những đồ vật trong phòng vẽ, nhưng dù thế nào cũng không nhớ nổi có camera hay không. Đồ đạc trong phòng vẽ của Tô Lê quá nhiều, có lẽ lúc lướt mắt qua cô ta đã không để ý chăng?
Nhìn thấy biểu cảm của hai chị em, Tô Phụ và Tô Mẫu còn gì mà không hiểu nữa?
“Nhược Thu, con nói đúng, con nên rời đi thôi.” Tô Phụ mệt mỏi lên tiếng: “Ở lại trong nước không thích hợp nữa, con vẫn chưa tốt nghiệp đại học, việc học không thể bỏ dở... Sang châu Âu đi, con tự chọn một ngôi trường cho mình.”
Tô Nhược Thu không tự chủ được mà lùi lại một bước, lẽ nào thật sự không thể cứu vãn được nữa sao? Cô ta nhìn về phía Tô Lê, thấy đối phương vẫn giữ vẻ bình tĩnh điềm nhiên, cơn thịnh nộ trong lòng không tài nào kìm nén được nữa.
“Còn chuyện gì nữa không?” Tô Lê hỏi Tô Nhược Thu: “Hay là chị muốn xem camera đã quay được những gì?”
“Tô Nhược Hạ, tôi hận chị! Tôi hận chị, hận chị, hận chị!” Tô Nhược Thu đột nhiên vớ lấy chiếc đĩa đựng bánh mì trên bàn, hung hăng ném về phía Tô Lê.
Nhìn thấy chiếc đĩa lao thẳng vào mặt mình, Tô Lê theo bản năng giơ bảng vẽ trong tay lên đỡ.
Một tiếng “choảng” vang lên, chiếc đĩa đập mạnh vào bảng vẽ.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Tô Phụ theo phản xạ đẩy Tô Nhược Thu một cái, khiến cô ta đứng không vững mà ngã nhào xuống đất, tay quờ quạng kéo theo cả khăn trải bàn.
Tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên liên hồi, theo cú kéo của cô ta, bộ đồ ăn trên bàn rơi xuống, đập thẳng vào đầu và người cô ta.
“Nhược Hạ, con không sao chứ?” Tô Mẫu hoảng hốt ôm lấy Tô Lê để kiểm tra.
“Con không sao...” Tô Lê hạ bảng vẽ xuống, ánh mắt rơi trên người Tô Nhược Thu đang ngã sóng soài dưới đất, bị bát đĩa đè lên người đau đớn kêu la.
Đúng là hại người lại hại mình.
Nhìn Tô Nhược Thu như vậy, cả Tô Phụ, Tô Mẫu và Tô Lê đều không có lấy một chút đồng cảm.
Chút tình thân cuối cùng đã bị mài mòn sạch sẽ, Tô Phụ và Tô Mẫu hoàn toàn không còn muốn làm bất cứ điều gì cho cô ta nữa.
“Tô Nhược Thu, cút ra ngoài cho tôi!” Tô Phụ giận dữ quát lớn.
Tô Nhược Thu chật vật ngẩng đầu lên, oán hận trong ánh mắt cô ta khiến người ta phải lạnh sống lưng.
Cô ta lấy một tay che mặt, Tô Lê nhìn thấy, giữa những kẽ tay của cô ta đang rỉ máu.
Đề xuất Hiện Đại: Lẫm Nguyệt Thê Xuân Sơn