“Có chuyện gì thế? Dạo này anh bận lắm. Em tự ăn cơm đi, tiền còn đủ dùng không? Anh vừa chuyển thêm một ít, em thích mua gì thì cứ mua. Giờ anh đang có việc, lát nữa gọi lại cho em sau.”
Tô Nhược Thu nghe tiếng tút tút kéo dài từ đầu dây bên kia, cô vòng tay ôm lấy đầu gối, không kìm được mà òa khóc nức nở.
Lại như vậy nữa rồi.
Phó Triết lúc nào cũng bận rộn, lúc nào cũng không có thời gian, chẳng thể ngồi lại ăn với cô một bữa cơm tử tế.
Còn cô thì chỉ có thể quanh quẩn trong căn hộ rộng vỏn vẹn một trăm mét vuông này để cô độc chờ đợi anh, thậm chí đến tìm anh cũng không được phép.
Mấy tháng trước, Phó Triết mua cho cô một căn hộ đã trang trí hoàn thiện để cô dọn vào ở. Thế nhưng, một tiểu thư từ nhỏ đã sống trong biệt thự xa hoa như Tô Nhược Thu làm sao có thể thích nghi với căn nhà nhỏ hẹp thế này? Đối với cô, nơi đây chẳng khác gì một khách sạn tạm bợ.
Nhưng cô chẳng còn sự lựa chọn nào khác.
Tô Nhược Thu đã biết chuyện Tô Lê lừa lấy cổ phần của anh, cũng biết Phó Minh Tranh đang vô cùng bất mãn với anh. Hiện tại trong tay anh không có nhiều vốn liếng để chu cấp cho cô một cuộc sống tốt hơn. Bản thân cô cũng đã sớm tiêu xài hết sạch số tiền mình có. Một sinh viên đại học chưa tốt nghiệp như cô chẳng biết gì về đầu tư, dù tiền tiết kiệm có nhiều đến đâu cũng không đuổi kịp tốc độ tiêu xài hoang phí.
Giờ đây cô chỉ có thể sống dựa vào số tiền Phó Triết đưa cho, lại thêm tâm trí lúc nào cũng chìm đắm trong đau khổ, cô hoàn toàn không nghĩ đến việc tự mình kiếm tiền.
Cô không hề hay biết rằng, bản thân đã sớm trở thành một gánh nặng trong mắt Phó Triết.
Kể từ khi rời khỏi nhà họ Tô, tính cách hoạt bát vốn có của cô đã biến mất, thay vào đó là sự yếu đuối, hở chút là khóc lóc khiến người ta phát chán. Những ưu điểm khác cũng theo đó mà dần dần bị mài mòn.
Thậm chí, Phó Triết đã bắt đầu tự hỏi, tại sao ngày đó mình lại chọn đào hôn?
Cho dù hiện tại anh vẫn ghét cay ghét đắng Tô Lê, nhưng lý trí vẫn tàn nhẫn nhắc nhở anh rằng, Tô Nhược Thu hoàn toàn không thể so sánh được với cô ta. Anh đã đưa ra một lựa chọn sai lầm, dẫn đến cục diện bế tắc như ngày hôm nay.
Anh không muốn tự trách mình, vậy nên chỉ còn cách đổ lỗi lên đầu kẻ khác. Chẳng hạn như một Tô Lê thâm hiểm không màng tình xưa nghĩa cũ, hay một Tô Nhược Thu cứ mãi đeo bám làm vướng chân vướng tay anh...
Địa vị của Phó Triết ở nhà họ Phó lúc này chẳng khác gì hai đứa con riêng kia. Anh cũng vào công ty làm việc, nhưng chỉ được giữ chức quản lý nhỏ như bọn họ. Cơn giận này anh cứ phải kìm nén trong lòng, ấy thế mà Tô Nhược Thu ngày nào cũng gọi điện đến làm phiền khiến anh càng thêm bực bội.
Anh cúp điện thoại của Tô Nhược Thu, đưa tay day day trán, cảm thấy đầu óc đau nhức vô cùng.
“Quản lý, mời anh dùng trà.” Một giọng nói dịu dàng vang lên.
Phó Triết ngẩng đầu lên, bắt gặp cô thư ký mới đang mỉm cười rạng rỡ nhìn mình. Cô gái trẻ ngoài đôi mươi ấy tựa như một làn gió mát đêm hè, mang theo hơi thở thanh xuân tràn đầy sức sống.
Anh chợt nhớ về Tô Nhược Thu của ngày xưa, người đã từng khiến trái tim anh rung động. Nhìn cô gái trẻ trước mắt, lòng anh không khỏi xao xuyến: “Vất vả cho em rồi. Em tên là Thu Thiên sao? Một cái tên rất đáng yêu.”
Gương mặt xinh đẹp của cô gái thoáng hiện lên rặng mây hồng, ánh mắt trong veo như làn nước suối.
“Sau giờ làm em có rảnh không? Có một buổi tiệc, đi cùng anh nhé.” Lúc này, Phó Triết đã hoàn toàn quên mất một Tô Nhược Thu vẫn đang mòn mỏi chờ đợi mình, anh mỉm cười nhìn người con gái trước mặt.
Thu Thiên cắn môi, có vẻ hơi thẹn thùng nhưng vẫn gật đầu đồng ý, sau đó xoay người chạy nhanh ra ngoài.
Tuy không đủ chín chắn nhưng lại vô cùng tràn đầy năng lượng. Phó Triết cầm tách trà lên, cúi đầu nhấp một ngụm.
Sau khi tan làm, Phó Triết đến tìm Thu Thiên rồi lái xe đưa cô rời đi.
Trong khi đó, Tô Nhược Thu với tâm trạng ngày càng suy sụp đã không thể ngăn nổi nỗi nhớ nhung, cô đến đợi dưới lầu công ty từ sớm. Thế nhưng, cô chẳng thể ngờ mình lại phải chứng kiến một cảnh tượng nát lòng.
Cô gái ngồi ở ghế phụ xe của Phó Triết là ai? Họ định đi đâu?
Tô Nhược Thu cảm thấy như rơi xuống hầm băng, nhưng khi lý trí vừa kịp quay về, cô lập tức bắt một chiếc taxi đuổi theo. Biết đâu, tất cả chỉ là hiểu lầm?
Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Không Ta Ác Hơn Nguyên Chủ