Giọng nói của Tô Lê càng bình thản, lòng Tô Nhược Thu lại càng thêm lạnh lẽo.
Cô cảm nhận rõ ràng quyết tâm từ phía Tô Lê, rằng chị ta tuyệt đối sẽ không bao dung. Và điều đáng sợ hơn cả là ngay cả ba mẹ cũng đứng về phía chị ta.
Tô Nhược Thu nhìn Tô Lê, rồi lại nhìn sang cha mẹ đang lộ vẻ không nỡ nhưng đầy kiên quyết, cô che mặt khóc nức nở: “Tại sao mọi người lại đối xử với con như vậy... Con không thể sống thiếu Phó Triết được, con yêu anh ấy, con yêu anh ấy rất nhiều. Con đã yêu anh ấy bao nhiêu năm qua, từ khi còn nhỏ con đã yêu anh ấy rồi.”
“Vậy thì đã sao? Phó Triết còn yêu chị mười năm đấy thôi, chẳng phải cuối cùng anh ta vẫn đào hôn sao? Thời gian có thể chứng minh được điều gì chứ?” Tô Lê lạnh lùng hỏi ngược lại.
“Chị không tin vào tình yêu, nhưng em tin. Dù có phải đầu rơi máu chảy, em cũng cam lòng.” Tô Nhược Thu quỳ xuống ôm lấy chân Tô Mẫu: “Mẹ, con xin mẹ, đừng ép con như vậy.”
“Nhược Thu, con nên trưởng thành đi thôi. Con thích Phó Triết, nhưng lẽ nào con có thể vì thế mà làm tổn thương người thân của mình sao? Nhược Hạ đã đối xử tốt với con thế nào, chẳng lẽ con không cảm nhận được? Con làm hại chị mình như vậy, con có thấy hổ thẹn với lương tâm không?” Tô Mẫu thực sự không thể hiểu nổi tại sao cô con gái út của mình lại trở nên như thế này. Theo đuổi tình yêu không sai, nhưng vì tình yêu mà làm hại người khác là sai trái, nhất là khi người bị hại lại chính là chị gái ruột của mình.
“Nói đi nói lại, mọi người không cho con ở bên Phó Triết là vì Tô Nhược Hạ đúng không?” Tô Nhược Thu không thể kiềm chế được cơn giận, một lần nữa gào lên.
Tô Phụ nhìn cô với ánh mắt đầy thất vọng, ông thở dài một tiếng nặng nề: “Nhược Thu, nếu chúng ta bắt con phải lựa chọn giữa gia đình và Phó Triết, con sẽ chọn ai?”
Ánh mắt Tô Nhược Thu mờ mịt, trong phút chốc cô cảm thấy mình hoàn toàn cô độc và không có ai giúp đỡ. Tại sao gia đình lại không hề nghĩ đến cảm xúc của cô? Có lẽ là vì họ không đủ yêu thương cô... Phó Triết sẵn sàng vì cô mà đào hôn, sẵn sàng vì cô mà làm tổn thương người anh ấy đã thích suốt mười năm. Còn ba mẹ cô nói là cưng chiều cô nhất, giờ đây lại ép uổng cô thế này. Vì vậy, chỉ có Phó Triết mới là người yêu cô nhất.
Tô Nhược Thu cảm thấy tâm trí bừng sáng, cô đứng dậy, vì quỳ quá lâu nên bước chân có chút lảo đảo: “Con chọn Phó Triết, con chỉ cần anh ấy, con muốn ở bên anh ấy.”
Vợ chồng họ Tô sững sờ, họ không ngờ Tô Nhược Thu lại dứt khoát chọn Phó Triết như vậy. Chẳng lẽ bao nhiêu năm nuôi dưỡng, dạy dỗ và yêu thương của họ dành cho cô đều đổ sông đổ biển hết rồi sao?
Tô Mẫu run rẩy hỏi: “Con thật sự nghĩ như vậy sao?”
“Con xin lỗi, con không thể sống thiếu anh ấy.” Khi nói ra câu này, Tô Nhược Thu bỗng cảm thấy nhẹ lòng như trút bỏ được gánh nặng.
“Con đừng có hối hận!” Ngoài nỗi đau buồn, Tô Phụ chỉ còn lại sự tức giận.
“Con sẽ không hối hận.” Tô Nhược Thu kiên định nói, dù con đường phía trước có gian nan khổ cực thế nào, cô cũng sẽ không bỏ cuộc.
“Cô sẽ hối hận thôi.” Tô Lê lên tiếng, giọng cô rất nhẹ nhưng lại lọt vào tai Tô Nhược Thu một cách rõ ràng.
Cô hét lớn: “Tôi sẽ không!”
Nói xong, cô quay người chạy thẳng ra khỏi nhà, lần này cô thực sự không định thỏa hiệp nữa. Sự từ chối và phản đối của gia đình khiến cô vô cùng đau lòng, giờ đây cô chỉ còn lại Phó Triết mà thôi.
Tô Nhược Thu nắm chặt điện thoại, chờ đợi tin nhắn của Phó Triết. Cô đã trắng tay rồi, chỉ có Phó Triết mới là duy nhất của cô.
Sau khi Tô Nhược Thu rời đi, Tô Mẫu không kìm được mà bật khóc: “Cái đứa trẻ này, tại sao nó lại phản nghịch đến thế. Chúng ta rốt cuộc đã làm sai điều gì mà nó lại đối xử với chúng ta như vậy...”
Tô Phụ thở dài, đau lòng day day trán, im lặng không nói lời nào.
Tô Lê nhìn họ đau buồn như vậy, khẽ rũ mắt xuống. Cô cũng không biết trong cốt truyện gốc, sau khi Tô Nhược Hạ chết, họ có đau lòng đến nhường này hay không.
Đề xuất Cổ Đại: Tiểu Thư Yếu Đuối Gả Cho Chàng Hoàn Khố