Phó Triết còn chưa kịp nghĩ xem nên đối mặt thế nào, Phó Minh Tranh đã dẫn anh ta đến Tô gia.
Dù sao cũng vừa bị ăn một trận đòn nhừ tử, trên người Phó Triết vẫn còn đau nhức khắp nơi, cộng thêm tâm trạng tồi tệ, anh ta cảm thấy chỗ nào cũng không thoải mái.
Người nhà họ Tô đã chờ sẵn từ lâu.
Ban đầu, cha mẹ Tô nghe theo lời bác sĩ tâm lý, không muốn để Tô Lê và Phó Triết gặp mặt vì sợ cô lại bị kích động. Nhưng Tô Lê lại đồng ý, cô nói mình muốn ly hôn.
Cha mẹ Tô đành phải chấp thuận, nhưng họ vẫn mời bác sĩ tâm lý đến, ít nhất có người chuyên nghiệp ở đó cũng sẽ yên tâm hơn phần nào.
Khi Phó Minh Tranh dẫn theo Phó Triết cùng đủ loại quà cáp quý giá bước vào cửa, Tô Lê đang ngồi bên cạnh mẹ Tô, rũ mắt thẫn thờ.
Phó Minh Tranh mở lời chào hỏi vài câu xã giao. Nhìn thấy Tô Lê tiều tụy đi trông thấy trong thời gian ngắn, ông thầm cảm thấy có chút không ổn. Khốn nỗi Phó Triết vừa vào cửa đã nhìn quanh quất khắp nơi, rõ ràng là đang tìm kiếm Tô Nhược Thu, trong mắt hoàn toàn không có lấy bóng dáng của Tô Lê.
Cha mẹ Tô vừa nhìn thấy anh ta đã bừng bừng lửa giận. Cha Tô “cạch” một tiếng đặt mạnh tách trà xuống bàn, lạnh lùng hỏi: “Phó Triết, anh đang tìm cái gì vậy?”
Phó Triết đành phải thu hồi tầm mắt.
Phó Minh Tranh suýt chút nữa thì tức chết vì đứa con trai này. Ông đưa nó đến đây là để xin lỗi, chứ không phải để nó tiếp tục đắc tội với người ta. Ông vội vàng giải thích vài câu, sau đó mới nói rõ mục đích đến đây.
“Dù trong hôn lễ đã xảy ra nhiều chuyện không vui, Phó Triết đã làm sai và khiến Nhược Hạ tổn thương, nhưng dù sao hai đứa cũng đã kết hôn, là vợ chồng hợp pháp rồi. Chuyện này truyền ra ngoài cũng chẳng hay ho gì cho cả hai bên, huống hồ Phó Triết đã nhận lỗi rồi, sau này nó tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm nữa đâu.” Phó Minh Tranh vừa nói vừa vỗ vai Phó Triết, ra hiệu cho anh ta mau chóng xin lỗi.
Phó Triết cũng hiểu việc mình bỏ trốn khỏi hôn lễ là không đúng. Dù hiện tại anh ta thích Tô Nhược Thu, nhưng dù sao bao nhiêu năm qua anh ta vẫn luôn đặt Tô Nhược Hạ trong lòng, không phải nói buông bỏ là có thể buông bỏ ngay được.
Lời xin lỗi này, anh ta nên nói.
Chỉ là anh ta vừa định mở miệng, Tô Lê đã cắt ngang: “Tôi muốn ly hôn.”
Mấy chữ này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều im bặt. Sắc mặt Phó Minh Tranh thay đổi liên tục, ông nói: “Nhược Hạ, chú biết Phó Triết đã làm cháu mất mặt, nhưng lần này nó đã thành tâm hối cải rồi, người một nhà làm gì có chuyện thù hằn lâu đến thế, phải không?”
Tô Lê nhếch môi khẽ cười một tiếng: “Chú Phó, cháu thấy tính cách và thói quen của con người cũng có tính di truyền đấy. Phó Triết rất giống chú, nên có lẽ cháu không thể tin tưởng được rồi.”
Lời này rõ ràng là sự mỉa mai cay nghiệt. Mẹ ruột của Phó Triết tuy mất sớm, nhưng những đứa con riêng bên ngoài của Phó Minh Tranh cũng chẳng kém Phó Triết là bao nhiêu tuổi. Ông ta không chỉ ngoại tình trong hôn nhân, mà còn dây dưa với không chỉ một người. Dù chuyện này trong giới hào môn không hiếm, nhưng bị mang ra châm chọc trực diện như vậy vẫn khiến người ta không khỏi khó chịu.
Quả nhiên, sắc mặt Phó Minh Tranh trầm xuống, chỉ là ngại mối quan hệ căng thẳng gần đây với Tô gia nên không dám lên tiếng, tránh để rước họa vào thân.
Tô Lê nhìn thấy sắc mặt ông ta khó coi, ngược lại càng cười tươi hơn. Gần đây cô gầy đi nhiều, gương mặt nhợt nhạt khiến khí chất cả người càng thêm vẻ mong manh, đáng thương, khác hẳn với hình ảnh nữ thần rạng rỡ, kiêu sa trước kia.
Cô dời tầm mắt sang Phó Triết đang nhìn mình đến ngẩn ngơ, sau đó lấy ra bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn, đẩy đến trước mặt anh ta: “Anh xem đi, nếu thấy không có vấn đề gì thì ký tên. Tất nhiên, tôi đã mời luật sư rồi, nếu anh thấy không thỏa đáng, chúng ta có thể lên tòa thương lượng.”
Đầu óc Phó Triết có chút hỗn loạn. Ban đầu nhìn thấy Tô Lê tiều tụy như vậy, trong lòng anh ta vừa áy náy lại vừa có một chút khoái cảm không thể nói thành lời. Người phụ nữ mà anh ta theo đuổi bấy lâu nay cũng vì anh ta mà đau lòng, khổ sở, cảm giác thành tựu thầm kín đó khiến anh ta thấy dễ chịu một cách lạ lùng.
Vậy mà, cô lại trực tiếp đưa ra đơn ly hôn.
Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Không Ta Ác Hơn Nguyên Chủ