Mặc dù hiện tại tộc Thỏ đã dần chấp nhận Tô Lê, nhưng trong thâm tâm họ vẫn chưa thực sự coi nàng là người nhà. Những việc trọng đại như bầu chọn tộc trưởng, nàng đương nhiên không có tư cách tham gia.
Tuy nhiên, Tô Lê vẫn âm thầm tìm hiểu về hai ứng cử viên còn lại.
Người đầu tiên là một nam nhân thú nhân có thân thủ phi phàm, tính tình cao ngạo, chính là anh trai của Lôi – tên gọi Lai Ân. Hắn sở hữu vóc dáng vạm vỡ, khi hóa thành nhân hình cao tới gần hai mét, dù có phải đối đầu với thú nhân tộc Hổ cũng chẳng hề nao núng.
Người thứ hai là Ni Na, một nữ thú nhân thông minh đến mức đáng sợ, đôi mắt nàng ta dường như có thể nhìn thấu mọi sự ngụy tạo. Hiện tại, Ni Na vẫn luôn giữ thái độ cảnh giác cao độ với Tô Lê, bởi nàng ta vốn dĩ chưa bao giờ nới lỏng sự phòng bị đối với những kẻ ngoại lai.
Giữa hai người này, Tô Lê dĩ nhiên mong muốn Lai Ân trở thành thủ lĩnh hơn.
Ni Na quá đỗi thông minh, Tô Lê không muốn vừa thấy nàng ta lên nắm quyền đã lập tức bị tống khứ ra ngoài.
Còn về lý do tại sao Vân Song bị loại khỏi danh sách ủng hộ, đơn giản là vì nàng ta vốn mang hào quang nữ chính, một khi ngồi lên vị trí thủ lĩnh thì sẽ càng thêm lợi hại, khó lòng đối phó.
Bề ngoài Tô Lê không hề can thiệp vào cuộc tranh cử, nhưng mỗi ngày nàng đều chuẩn bị rất nhiều món ngon để âm thầm lấy lòng mọi người, rồi khéo léo lồng ghép vài lời ủng hộ cho Lai Ân trong những cuộc trò chuyện bâng quơ.
Bảy ngày sau, tân thủ lĩnh của tộc Thỏ chính thức lộ diện.
Lai Ân với sức mạnh vô song và thân thủ nhanh nhẹn đã đánh bại hai nữ thú nhân còn lại để giành lấy vị trí thủ lĩnh. Cả tộc Thỏ bắt đầu mở tiệc ăn mừng và quyết định tổ chức một buổi tụ họp lớn.
Vì thực lực mạnh mẽ nên Lai Ân luôn có phần tự phụ. Hắn rất coi trọng buổi tiệc đầu tiên sau khi nhậm chức, liền quyết định giao toàn quyền phụ trách thức ăn cho Tô Lê, còn cao ngạo tuyên bố sẽ trả thù lao xứng đáng cho nàng.
Trong lòng Tô Lê thầm mắng một câu, nhưng ngoài mặt vẫn nở nụ cười rạng rỡ chấp nhận.
Tộc Thỏ hiện có tới mấy trăm nhân khẩu, sau mùa mưa lại có thêm không ít thỏ con chào đời, muốn tổ chức một bữa tiệc lớn cần phải chuẩn bị rất nhiều nguyên liệu.
Thế là Tô Lê cùng các thú nhân khác bắt đầu đi khắp nơi tìm kiếm thức ăn. Vân Song và Ni Na cũng tham gia. Đến ngày thứ ba, cuối cùng nàng cũng đợi được Ni Na chủ động tìm đến mình.
“Xem ra ngươi chẳng hề tò mò lý do vì sao ta lại tìm ngươi nhỉ.” Ni Na có lẽ là một chú thỏ đen, nàng ta mặc bộ đồ vải lanh đen cực ngầu, hai tai thỏ trên đầu dựng đứng, toát ra khí chất bá đạo như muốn chinh phục cả thảo nguyên.
Tô Lê chớp chớp đôi mắt xanh biếc xinh đẹp, đôi môi hồng nhuận khẽ nở nụ cười nhạt: “Dĩ nhiên là không rồi, vì ta vẫn luôn đợi cô mà.”
Sắc mặt Ni Na lập tức trầm xuống: “Rốt cuộc ngươi ở lại đây có mục đích gì?”
Tô Lê nghiêng đầu nhìn nàng ta, gương mặt thanh tú không tì vết vẫn còn vương nét ngây thơ, hoàn toàn không thấy chút tâm cơ thâm trầm nào: “Chẳng phải các người bảo ta ở lại sao? Ni Na, có phải cô rất muốn ta rời đi không?”
“Ta không biết ngươi có phải là giống cái của tộc Cừu biến dị hay không, nhưng ta cho rằng ngươi đang có mưu đồ bất chính với tộc Thỏ của ta. Việc ngươi âm thầm lôi kéo phiếu bầu cho Lai Ân không phải là bí mật gì, mà hắn ta lại nói chưa từng yêu cầu ngươi làm vậy. Ngươi có mục đích gì?”
Tô Lê trưng ra vẻ mặt vô tội: “Cô không thể vì ta không lôi kéo phiếu bầu cho cô mà cho rằng việc ta ủng hộ Lai Ân là có mưu đồ bất chính được.”
“Vậy tại sao ngươi không ủng hộ Vân Song?” Ni Na vốn chẳng trông mong gì vào việc nàng lôi kéo phiếu cho mình, nàng ta cũng không cần điều đó, nhưng ngay từ đầu nàng ta đã khẳng định người này có vấn đề, dĩ nhiên phải điều tra cho rõ.
“Đương nhiên là vì Vân Song không thích hợp, vả lại bản thân cô ấy dường như cũng không muốn.” Tô Lê cười nói: “Nhưng chuyện đó thì có vấn đề gì sao?”
Ni Na nhíu mày: “Mặc kệ ngươi muốn làm gì, chỉ cần có ta ở đây, ngươi tuyệt đối sẽ không đạt được mục đích đâu.”
“Vậy sao?”
Đề xuất Cổ Đại: Thử Hôn Thất Bại Lại Vướng Phải Thế Tử Cuồng Si