Việc thẩm vấn tên cầm đầu được giao lại cho Ôn Dịch Hàng, những người khác lần lượt rời đi.
Hạng Lâm lặng lẽ kéo Diệp Nhu sang phía bên kia của mình, dường như anh vẫn còn chút kiêng dè Tô Lê, sợ rằng cô sẽ làm gì đó tổn thương Diệp Nhu. Ngược lại, Phó Thừa Vũ lại vô cùng đắc ý nắm chặt tay cô, thỉnh thoảng còn dùng móng tay khẽ gãi vào lòng bàn tay cô, khiến cô không hài lòng mà lườm anh một cái sắc lẹm.
Không khí giữa hai cặp đôi đều rất tốt, mang lại cảm giác như những đôi tình nhân đang cùng nhau đi du ngoạn.
“Thư Nhi, chúng ta về nhà thôi.” Phó Thừa Vũ khẽ chạm vào vai cô, dịu dàng nói.
“Về nhà ai cơ?” Tô Lê khẽ ngước mắt nhìn anh, khóe môi hơi nhếch lên, trông giống như một chú mèo nhỏ tinh ranh.
“Nhà của chúng ta mà.” Phó Thừa Vũ cười hì hì, lại cọ nhẹ vào vai cô thêm lần nữa, “Bố mẹ anh mấy ngày nay cứ mong ngóng được gặp em mãi đấy.”
“Khụ...” Tô Lê không nhịn được mà khẽ ho một tiếng. Mấy ngày trước bố mẹ Phó Thừa Vũ đã trở về, họ đều muốn nhanh chóng gặp mặt Tô Lê.
Dù nguyên chủ và Phó Thừa Vũ có thể coi là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, nhưng vì bố mẹ anh thường xuyên ở nước ngoài nên cũng không thường gặp cô, họa hoằn lắm mới tình cờ chạm mặt. Lần này sau khi Tô Lê và Phó Thừa Vũ chính thức bên nhau, bố mẹ anh đều cảm thấy rất vui mừng, chỉ muốn sớm ngày gặp gỡ.
Hôm nay vừa hay lại có thời gian, thế là Phó Thừa Vũ trực tiếp đề nghị luôn.
Tô Lê lén nhìn anh hai cái, rồi mới rụt rè gật đầu, “Được thôi.”
“Đồ đạc anh đều chuẩn bị xong cả rồi, giờ chúng ta đi luôn nhé.” Phó Thừa Vũ vừa nói vừa nhanh chóng đẩy Tô Lê vào trong xe, sau đó hào sảng vẫy tay chào Hạng Lâm và Diệp Nhu ở phía bên kia rồi trực tiếp lái xe rời đi.
“Vừa rồi chắc là Thư Nhi thẹn thùng rồi nhỉ.” Diệp Nhu nhìn theo chiếc xe đang khuất dần sau làn khói bụi, khẽ khàng lên tiếng.
“Vậy sao?” Hạng Lâm thực chất chẳng mấy bận tâm, trong mắt anh lúc này chỉ có mỗi mình Diệp Nhu, nghe cô nói vậy anh cũng chẳng nhớ nổi tình cảnh lúc nãy ra sao nữa.
Diệp Nhu lại cảm thấy một Hạng Lâm như vậy khiến cô rất an tâm, khóe môi không tự chủ được mà cong lên, “Có anh thật tốt. Thật sự cảm ơn Hạng Tâm lúc trước đã đưa em ra ngoài, em mới có thể gặp được anh.”
Hạng Lâm xót xa xoa đầu cô. Gia đình anh cũng chỉ mới biết về quá khứ đau buồn của cô cách đây không lâu. Một cô gái yếu đuối như vậy, đã phải trải qua cơn ác mộng kinh hoàng đó mà vẫn giữ được sự lương thiện và ngoan ngoãn, thật khiến người ta không khỏi đau lòng. Diệp Nhu bây giờ chính là bảo bối trong lòng của cả nhà họ Hạng, họ đều muốn giúp cô thoát khỏi bóng ma quá khứ đáng sợ ấy.
Diệp Nhu là người biết ơn, tự nhiên không muốn phụ lòng tốt của họ, cô chỉ có thể cố gắng hết sức để bản thân từ từ bước ra khỏi nỗi đau. Chỉ là, những việc cần làm thì vẫn phải làm, ví dụ như tìm ra những kẻ đã thảm sát cả ngôi làng năm xưa, bắt chúng phải trả giá đắt.
Tại nhà họ Phó.
Vợ chồng Phó tiên sinh vừa nhận được tin nhắn từ con trai nói rằng sẽ đưa Tô Lê về nhà, hai người lập tức bận rộn hẳn lên. Tất nhiên, họ chỉ đóng vai trò chỉ huy, còn việc chân tay vẫn là do người làm đảm nhiệm.
Sau khi kiểm tra đến lần thứ tám xem cách bài trí trong phòng khách có chỗ nào chưa hợp lý hay không, Phó tiên sinh mới trầm ổn ngồi xuống ghế sofa, gương mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị như thường lệ.
Phó phu nhân sau khi xác nhận thực đơn bữa tối đến lần thứ mười hai mới thanh lịch bước tới, ngồi xuống bên cạnh Phó tiên sinh.
Hai vợ chồng nhìn nhau, đều thấy được một tia ngỡ ngàng trong mắt đối phương.
“Ông... sao lại thắt cà vạt vào thế?” Phó phu nhân lên tiếng hỏi trước. Chồng mình thế nào bà là người rõ nhất, Phó tiên sinh cứ hễ về đến nhà việc đầu tiên là nới lỏng cà vạt, thay đồ mặc nhà, sau đó xỏ đôi dép lê mềm mại rồi vùi mình trên sofa đọc báo.
“Bà ở trong nhà sao lại đi giày cao gót?” Phó tiên sinh cũng hỏi ngược lại.
Cả hai tiếp tục nhìn nhau, dường như đang ngầm so kè điều gì đó, nhưng rất nhanh sau đó họ lại dời tầm mắt, rồi cùng lúc không hẹn mà gặp đều nhìn về phía cửa chính.
Lần đầu gặp con dâu tương lai, có chút căng thẳng.
Đề xuất Huyền Huyễn: Thành Phố Quỷ Dị, Những Kẻ Yêu Tôi Đều Không Phải Con Người (NP)