Phó Thừa Vũ hôn chiếc môi mềm mại của Tô Lê lần này qua lần khác, liếm nhẹ, mơn trớn như thể đang tận hưởng món tráng miệng ngọt ngào nhất, đến tận khi điện thoại của Ôn Dịch Hàng vang lên mới chịu buông cô ra.
Tô Lê đỏ mặt, hơi thở còn chưa ổn định, cả người choáng váng dựa vào ngực Phó Thừa Vũ. Đôi mắt long lanh như đọng sương, đuôi mắt ửng hồng, nhìn sao mà đáng thương, đáng yêu đến mức khiến người ta chỉ muốn ôm chặt.
Ôn Dịch Hàng gọi đến để nhắc họ về nhà ăn tối, nào ngờ hai người lại mải mê bên nhau đến thế này. Cậu nhíu mày, trong lòng thầm bực: Hai người mới yêu nhau có mấy hôm mà đã quấn quýt thế này, thật sự ổn không vậy? Người yêu đơn thân như cậu hoàn toàn không thể nào hiểu nổi.
Khi Tô Lê và Phó Thừa Vũ bước vào phòng ăn chính, vừa nhìn thấy hai người, Ôn Dịch Hàng đã giật mình. Cậu lập tức đứng bật dậy, bước tới định tung một cú đấm vào mặt Phó Thừa Vũ.
Phó Thừa Vũ phản xạ lùi người tránh đi, mặt mày ngơ ngác: "Cậu bị điên à?"
Ôn Dịch Hàng tức đến run tay, chỉ thẳng vào mặt anh: "Mày bình thường bắt nạt Thư Nhi thì cũng được rồi, sao hôm nay cô ấy vừa trải qua chuyện kinh khủng như vậy, mày còn dám làm cô ấy khóc? Ôi trời, Ôn Dịch Hàng này coi nhầm người rồi!"
Phó Thừa Vũ sững người, đầu óc quay cuồng: Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Họ mới chính thức ở bên nhau vài ngày, chưa kịp công khai với gia đình, nhưng Ôn Dịch Hàng đâu phải người không biết. Thế mà sao lại bảo là bắt nạt? Anh còn chưa kịp cưng chiều đủ nữa là!
"Anh... anh ấy không bắt nạt em đâu." Tô Lê vội kéo tay Ôn Dịch Hàng, cũng cảm thấy cậu anh này hành xử kỳ cục quá.
Thế nhưng hành động này lại khiến Ôn Dịch Hàng càng xót xa hơn. Cậu nhẹ nhàng đưa tay sờ lên khóe mắt đỏ hoe của Tô Lê, giọng nghẹn ngào: "Người ta khiến em khóc mà em còn bênh vực, em thích anh ta đến mức đó sao?"
Tô Lê chớp chớp mắt, bỗng nhiên nhận ra điều gì, vội che mặt lại, khuôn mặt càng lúc càng đỏ bừng… Ừ thì… nếu nói như vậy… cũng coi như là bị bắt nạt, phải không? Hứm.
Phó Thừa Vũ lúc này mới thông suốt: Da dẻ Tô Lê vốn đã trắng mịn, lại vừa trải qua nụ hôn quấn quýt đến nghẹt thở, giờ mi mắt, đuôi mắt đều ửng hồng, ánh mắt long lanh đẫm sương, nhìn chẳng khác nào vừa khóc xong.
Hai người nép sát vào nhau, tình cảm hiện rõ từng cử chỉ, khiến Ôn Dịch Hàng trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành. Cậu lạnh lùng hỏi: "Hai người... vừa nãy ở phòng khách làm gì thế?"
"Anh trai... cầu xin anh đừng nói nữa!" Tô Lê suýt nữa thì chết liền vì thẹn. Chuyện này mà nói ra, chẳng phải là công khai hành hình cô sao?
Ôn Dịch Hàng lại tức điên lên, thấy cả vành tai Tô Lê cũng đỏ rực như máu, cậu trừng mắt nhìn Phó Thừa Vũ: "Cô ấy còn nhỏ thế, mày nỡ ra tay à? Trước giờ mày hứa gì với tao? Giờ lại dám dụ dỗ em tao?"
Phó Thừa Vũ thật sự vừa buồn cười vừa đáng thương trước độ "em gái là nhất" của Ôn Dịch Hàng, đành giải thích rõ ràng, cam đoan tuyệt đối chưa làm gì vượt quá giới hạn, mới tạm thời dập tắt được ngọn lửa ghen tuông trong lòng anh chàng kia.
Bữa tối, Ôn Dịch Hàng cố tình ngồi chêm ngay giữa Tô Lê và Phó Thừa Vũ. Cậu vẫn còn nhớ rõ hồi xưa em gái mình từng theo đuổi người ta thế nào, vậy mà bây giờ lại bị anh ta một cái liếc mắt là cuốn đi luôn. Cứ nghĩ đến đây là cậu thấy bất công vô cùng.
Vì vậy, cậu quyết định cho Phó Thừa Vũ một bài học nhỏ, đừng nghĩ rằng em gái cậu dễ dàng như vậy.
Bữa cơm tối hôm ấy do cụ già Ôn chuẩn bị. Ông dù tuổi đã cao, nhưng nghe tin cháu gái gặp nguy hiểm cũng hốt hoảng không kém. Dù biết Tô Lê không sao, ông vẫn muốn bồi bổ thật tốt, nhất là ngày mai cô còn phải thi đấu nữa.
Dĩ nhiên, có người không muốn cô đi thi – chính là bà cụ Ôn. Một bà cụ hiền lành, tâm tính yếu đuối, giờ vẫn còn sợ tái mặt. Bà liên tục gắp đồ ăn cho Tô Lê, ánh mắt lo lắng chất chồng dày đặc như thể có thể hóa thành hình hài.
Tình cảm nồng đậm ấy khiến Tô Lê không thể nào từ chối. Cô đành dùng trăm phương ngàn kế để an ủi, cam đoan mình hoàn toàn ổn, ngày mai sẽ đi thi nhưng luôn có vệ sĩ bên cạnh, mới khiến bà ngoại chịu từ bỏ ý định ép cô rút lui.
Tô Lê thầm nghĩ trong lòng: "Lần sau, em nhất định sẽ không để bản thân rơi vào tình huống nguy hiểm như vậy nữa..."
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Rồi, Đứa Nghịch Tử Hung Bạo Này Ta Chẳng Màng Quản Nữa