Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1997: Thịnh Hạ Hữu Ca 22

Sau giờ học, Hứa Dực đi cùng giáo sư rời khỏi phòng, Tô Lê ở lại lớp để đợi anh.

Thế nhưng, điều kỳ lạ là có khá nhiều người vẫn chưa chịu rời đi, đặc biệt là các bạn nữ.

Tô Lê khẽ nhướng mày, thản nhiên ngồi tại chỗ, ánh mắt đảo qua một lượt những người xung quanh rồi hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Đám con gái nhìn nhau một hồi, cuối cùng mới có một người tiến lên phía trước, dè dặt hỏi: “Cái đó... Thịnh Tích Nhan, cậu và đàn anh Hứa Dực đang hẹn hò với nhau à?”

Tô Lê nghiêng đầu, khẽ bật cười: “Hiện tại thì vẫn chưa.”

Nghe vậy, đám nữ sinh đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

“Nhưng mà sẽ nhanh thôi.” Tô Lê thản nhiên bồi thêm một câu. Nhìn thấy vẻ mặt ngây người của họ, cô không nhịn được mà hỏi: “Sao thế?”

Cô gái kia ngập ngừng một lát rồi nói: “Cậu có biết... tại sao bọn tớ không dám ngồi cạnh Hứa Dực không?”

“Vì anh ấy quá đẹp trai nên các cậu thấy ngại à? Về khoản này thì cứ nên mặt dày một chút thì hơn.” Tô Lê đáp.

“Không phải...” Cô gái kia rõ ràng bị câu trả lời của Tô Lê làm cho nghẹn lời, “Thực ra là vì, bọn tớ sợ vị hôn thê của đàn anh Hứa Dực...”

“Vị... hôn... thê!” Ánh mắt Tô Lê bỗng trở nên sắc lạnh, “Anh ấy có vị hôn thê sao? Làm sao có thể?”

“Cậu không biết à? Việt Tiểu Nguyệt ở năm nhất cao học chính là vị hôn thê của Hứa Dực đấy. Hai gia đình là thế giao, bọn họ lại còn là thanh mai trúc mã nữa.”

Vừa dứt lời, mọi người liền thấy Tô Lê mỉm cười, rồi bẻ gãy cây bút trong tay.

Đám nữ sinh xung quanh không tự chủ được mà lùi lại hai bước, nhìn Tô Lê bằng ánh mắt như nhìn quái vật.

Nguyên chủ Thịnh Tích Nhan vốn đã là nhân vật nổi tiếng ở đại học S. Dù cô mới đến trường được vài tháng nhưng đã trở thành tâm điểm bàn tán của mọi người.

“Cái đó... Thịnh Tích Nhan, tớ thấy cậu còn lợi hại hơn cả Việt Tiểu Nguyệt kia nữa...”

Tô Lê ngước đôi mắt lạnh lùng lên: “Việt Tiểu Nguyệt?”

“Ừm...”

“Tôi biết rồi, cảm ơn các cậu đã cho tôi biết chuyện này.” Tô Lê đứng dậy, thản nhiên thu dọn đồ đạc rồi bước ra khỏi lớp.

Đối với người được gọi là vị hôn thê của Hứa Dực, dù ban đầu Tô Lê vô cùng tức giận, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Cô vẫn chưa hiểu rõ thực hư sự việc thế nào, không thể vội vàng đưa ra kết luận sớm như vậy được.

Cùng lúc đó, Hứa Dực vừa từ chỗ giáo sư bước ra định đi tìm Tô Lê thì cũng bị một cô gái chặn đường.

“Việt Tiểu Nguyệt, có chuyện gì không?” Hứa Dực nhìn cô ta, ánh mắt không chút gợn sóng.

Việt Tiểu Nguyệt rất xinh đẹp, giữa đôi lông mày toát lên vẻ kiêu căng hống hách, có thể thấy đây là một người rất kiêu ngạo. Lúc này đứng trước mặt Hứa Dực, sắc mặt cô ta cũng không mấy tốt đẹp: “Thịnh Tích Nhan đó là ai?”

Sắc mặt Hứa Dực trầm xuống, anh lạnh lùng nhìn cô ta: “Cô lại sai ai theo dõi tôi à? Tôi nhớ mình đã từng cảnh cáo cô rồi, tốt nhất cô nên ghi nhớ cho kỹ.”

Việt Tiểu Nguyệt sững người, gương mặt tái nhợt đi: “Hứa Dực, anh không được phép ở bên cạnh người khác.”

Hứa Dực vẫn giữ ánh mắt lạnh lẽo: “Những chuyện trước đây cô làm tôi có thể không chấp nhất, nhưng nếu cô vẫn tiếp tục như vậy, đừng trách tôi không khách khí.”

“Anh... anh thực sự thích cô ta rồi sao?” Việt Tiểu Nguyệt trợn tròn mắt, không thể tin nổi, “Dựa vào cái gì chứ! Em đã thích anh bao nhiêu năm nay, từ lúc anh cứu em là em đã thích anh rồi... Chính vì anh mà em mới sống được đến bây giờ, vậy mà giờ anh lại muốn bỏ rơi em sao?”

“Tôi cũng thấy rất hối hận vì đã cứu cô.” Những lời Hứa Dực thốt ra giống như một nhát dao cứa sâu vào tim Việt Tiểu Nguyệt.

Suốt bao nhiêu năm qua, anh đã sớm mất hết kiên nhẫn. Nếu không phải nể mặt bậc cha chú, anh đã chẳng dung túng cho cô ta lâu đến vậy.

Việt Tiểu Nguyệt cúi đầu, nơi đáy mắt tràn ngập sự cay đắng xen lẫn vẻ điên cuồng.

Đề xuất Trọng Sinh: Sau Khi Triều Đình Ban Lệnh Trợ Cấp Nuôi Dưỡng Nhi Đồng, Mẹ Chồng Ta Nhất Quyết Đòi Sinh Thêm Con Thứ.
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện